Tôi Thấy Mình Đã Khôn Lớn Văn Tự Sự

     

Đề bài: Bài văn tự sự: Tôi thấy mình đã khôn lớn

Bài viết tham khảo

Hạnh phúc đối với bạn là gì? Là được sống vào tình yêu thương của mẹ của cha. Là được cắp sách đến trường cùng bè cùng bạn. Tốt hạnh phúc là được làm những điều mình muốn. Có nhiều cách định nghĩa hạnh phúc khác nhau. Với tôi, hạnh phúc chỉ đơn giản là một ngày tôi nhận ra, mình đã khôn lớn.

Bạn đang xem: Tôi thấy mình đã khôn lớn văn tự sự


Từ thuở oa oa cất tiếng khóc chào đời, giống như những đứa trẻ khác, tôi được đậy chở, yêu thương vào vòng tay của mẹ, bờ vai của cha. Vào sự đùm bọc và quan tâm của mọi người, tôi lớn lên đủ đầy và trọn vẹn. Nhưng ai rồi cũng lớn khôn, may mắn thay, tôi đã thấy được điều đó.

Từ những điều nhỏ nhặt nhất như giặt quần áo, nấu cơm, quét nhà – những công việc mà trước nay chưa từng động đến, tôi đã dần làm quen và làm tốt hơn. Và tới những điều lớn lao hơn thế nữa. Tôi thực sự thấy mình đã khôn lớn là lúc tự chăm sóc chị gái bị ốm lúc bố mẹ vắng nhà cách đây gần một tháng.


Đó là một ngày cuối tuần, bà ngoại ở quê ốm nặng, phải nhập viện. Nhận được điện thoại của cậu, bố mẹ vội vàng về thăm bà ngay lập tức trong đếm chỉ có nhị chị em tôi ở nhà. Đến gần 2 giờ sáng, chị tôi đột nhiên sốt cao. Trời đang mùa đông mà chị kêu nóng, mồ hôi toát ra đầm đìa. Sờ cái trán nóng hừng hực của chị, tôi vô cùng hốt hoảng. Từ trước tới nay, chí có chị và mẹ chăm tôi ốm chứ tôi chưa chăm ai bao giờ. Chị sốt mê man, trời lại chưa sáng hẳn, tôi không thể nhờ được ai.


Trong nỗi lo lắng không thôi, tôi từ từ nhớ lại những việc mà mẹ và chị xuất xắc làm mỗi lúc tôi ốm rồi cấp tốc chóng bật dậy tiến hành. Vào phòng khách để lấy chiếc nhiệt kế mẹ hay đo nhiệt độ đến tôi, tôi vụng về giúp chị đo nhiệt độ. Nấc thang trên cây kẹp nhiệt độ nhảy tới 38 độ 5, tôi sợ hãi gọi điện thoại mang lại mẹ. Nhưng tiếng chuông cứ ngân dài mà không có ai bắt máy. Đoán rằng mẹ không bật điện thoại nên tôi đành một mình luân chuyển sở. Tôi giặt khăn ấm, đắp lên vầng trán nóng của chị. Học mẹ lật đi lật lại, vắt nước mới đến mấy lần.

Khi cơn buồn ngủ ập đến, đầu tôi gật mạnh một cái tôi mới nhận ra sự vất vả của mẹ mỗi đêm thao thức chăm sóc tôi. Chị sốt cao, mê mệt không hay biết gì. Tôi cứ ngồi như thế đến gần 4 giờ, nhiệt độ cơ thể chị dần giảm xuống, mặc dù vẫn còn âm ấm. Tôi giúp chị vệ sinh mồ hôi, đắp chăn cẩn thận rồi hẹn báo thức dậy nấu cháo. Chợp mắt chưa được bao lâu tiếng chuông báo thức đã vang lên. Dựa theo hướng dẫn lần trước của mẹ lúc tôi tò mò học nấu cháo, tôi vo gạo, băm thịt, thái hành rồi lại vụng về nấu cháo. Vật lộn hơn một giờ đồng hồ, nồi cháo mới được nấu xong. Tôi múc cháo nóng ra bát, bưng vào vào phòng chờ chị ngủ dậy.

Xem thêm: Bài Soạn Văn Bài Nhớ Rừng (Trang 3), Soạn Bài Nhớ Rừng Của Thế Lữ


Tôi vừa đặt bát cháo xuống thì chị cựa mình thức giấc, giọng chị khàn đặc:

- Mấy giờ rồi Miu? Miu là biệt danh ở nhà của tôi

Tôi trèo lên sờ trán chị rồi đáp:

- Vẫn còn sớm nên em chưa đi thiết lập thuốc mang đến chị được. Chị ăn cháo ngừng ngủ một lát nha!

Chị có vẻ vô cùng ngạc nhiên, nhìn bát cháo rồi mới hiểu ra. Ánh mắt chị nhìn tôi vui mừng và tự hào. Chị xoa mái tóc mỏng của tôi, khẽ gật đầu.

Lần đó chị gái tôi ốm nặng, cả buổi sáng chỉ nằm mà người vẫn rất mệt mỏi. Bố mẹ tận chiều mới về nên tôi dũng cảm nhận nhiệm vụ dọn dẹp nhà cửa, chăm sóc chị. Tôi đi cài thuốc rồi lật đật chạy về nói theo hướng dẫn của bác sĩ. Rửa bát xong xuôi thì cầm chổi quét nhà. Nghĩ đến bố mẹ về sẽ vui và chị mau chóng khỏe lại, tôi như được tiếp thêm nghị lực. Lần đầu tiên, tôi một mình làm tất cả mọi việc như vậy.

Thời gian cấp tốc chóng trôi qua, đến chiều chị đỡ mệt nhưng tôi vẫn cố giành nhiệm vụ nấu cơm với chị, chị vừa bực mình vừa tự hào, hướng dẫn tôi cách xào rau, xào thịt. Những món ăn đơn giản dần được bày ra trên mâm cơm nhỏ, lòng tôi ngập tràn cảm giác xúc động, vui sướng. Khi bố mẹ về, nhà cửa sạch sẽ, cơm nước tinh tươm, vẻ mệt mỏi như cất cánh hết. Chị kể hết mọi chuyện cho cả nhà cùng nghe, ai cũng vui mừng và khen ngợi tôi. Tôi vẫn nhớ như in lời nói tự hào của mẹ và ánh mắt khích lệ của bố khi ấy.


Đó là một câu chuyện nhỏ nhưng vô cùng ý nghĩa, đánh dấu mốc khôn lớn của tôi. Niềm vui, niềm hạnh phúc và sự tin tưởng của bố, mẹ, chị gái càng làm sự khôn lớn ấy trở nên quan liêu trọng với tôi. Tôi tự nhủ sẽ cố gắng hơn để mọi người yên tâm và tự hào

=> Trên đây là bài viết tham khảo. Mặc dù nhiên, nếu bạn học sinh nào muốn viết theo ý mình thì noithatthoidai.vn có dàn ý để các bạn dễ viết bài.

Xem thêm: Cách Vẽ Tranh Trang Trí Hình Vuông Đơn Giản Và Đẹp, Cách Trang Trí Hình Vuông

1. Mở bài

Giới thiệu tầm thường về câu chuyện em định kể dánh dấu sự khôn lớn của bản thân

2. Thân bài

Những nắm đổi ở bản thân mà em cảm thấy mình đã khôn lớn: tự lập, ngoan ngoãn, từ những điều nhỏ nhoiKể lại dấu mốc quan tiền trọng nhất đánh dấu sự khôn lớn của bản thânCâu chuyện đó xảy ra trong hoàn cảnh nào? Người chứng kiến sự việc đó là ai?Kể đưa ra tiết lại diễn biến sự việc đó? Tình huống khó khăn, bất ngờ đã xảy ra với em.Cảm giác của bản thân khi đối mặt với hoàn cảnh đó: lo lắng, vụng về nhưng quyết tâm để bố mẹ không phải thất vọngTrong trải nghiệm đó, em đã giải quyết vấn đề như thế nào?Em có nhận ra điều gì khi chính mình giải quyết tốt không? (ví dụ: thấu hiểu cảm giác vất vả của mẹ trước kia, tự nhắc nhở bản thân...)Thái độ của mọi người xung quanh trước sự khôn lớn của em: hạnh phúc, tin tưởng và khích lệ.

3. Kết bài

Nêu cảm nghĩ của em về sự khôn lớn của bản thânBản thân em có tiếp tục phát triển như thế không?