Thơ Lục Bát Về Thầy Cô Giáo

     

Tuyển tập những bài bác thơ lục bát về thầy cô giáo khôn xiết Ai trong họ cũng đã có lần ngồi trên loại ghế bên trường, nghe những bài bác giảng của thầy cô. Chắc chắn là đó vẫn là số đông kỉ niệm không bao giờ phai nhạt trong tâm chúng ta. Cùng nhau thanh minh tình cảm biết ơn và yêu thương thương của chính mình đến người điều khiển đò cần cù của mình nha!


Tập thơ lục bát về thầy cô khôn xiết ý nghĩaChùm thơ lục chén bát về thầy cô gọn nhẹ nhưng lắng đọng cảm xúcNhững bài bác thơ về thầy gia sư xúc động nhất

Tập thơ lục bát về thầy cô cực kì ý nghĩa

Hiện ni những bài xích thơ lục chén về thầy cô được share rầm rộ trên các social nhất là những ngày lễ hội thầy cô. Đây chính là một thời cơ tuyệt vời giúp chúng ta cũng có thể gửi lời tri ân tình thật nhất đến với những người có công dạy dỗ dỗ các bạn trên con đường tri thức. Cùng nhau chọn cho bạn những bài thơ hay độc nhất vô nhị nha!


*
*
*
*

Một thời học trò

Thời trung học tập , trong ngôi trường 1-1 giảnHàng cỏ tươi , hoa bươm bướm khoe màuLũ chúng tôi học hành thì lơ đãngNghĩ mang đến hàng quà bên cổng sảnh sauChợt cô đến , tà áo dài xanh biếcNhư trời xanh , như sóng biển khơi càng xanhÁnh mắt cô thật nữ tính tha thiếtVà nụ cười như tố nàng trong tranhTừ hôm ấy công ty chúng tôi thành chuyên chỉQuên trái me chua , quên trái xòai vàngTrong sách bài bác biết bao điều thú vịLòng say sưa như gió lộng mùa sangMột năm học là mấy tuần mấy thángLà mấy ngày mấy giờ phút thần tiênCô sống thọ tỏa hào quang đãng tỏa sángCho học trò thơm ngạt ngào tuổi hồn nhiên .

Bạn đang xem: Thơ lục bát về thầy cô giáo

Thầy Ơi

Cây phượng già treo ngày hè trên caoNơi bục giảng giọng thầy sao bất chợt thấp:“Các con ráng… trong năm này hè cuối cấp…”Chút nghẹn ngào… lớp bụi phấn vỡ lẽ lao xao.Ngày trong ngày hôm qua hay tự tháng năm nàoCon nao nức bước vào trường trung họcThương cây lúa hóa thân từ hạt thócThầy ươm mùa vàng, đất vọng đồng dao.Mai thầy về, sảnh trường cũ nằm đau?Hay nỗi nhớ đậy vùi theo mèo bụi?Dẫu cay đắng, dẫu trăm nghìn nhức tủiNhọc nhằn nào thầy nhờ cất hộ lại ngày sau?Mai thầy về, mùa gọi nắng lên caoVai áo bạc tình như màu sắc trang vở cũCon mong muốn gọi sao lòng đau nghẹn ứĐã bao lần bé ngỗ nghịch thầy ơi!

Gửi về giáo viên dạy văn

Có thể bây giờ cô đang quên emHọc trò thừa nhiều, làm sao cô lưu giữ hếtXa ngôi trường rồi, em cũng đi biền biệtVẫn ghi nhớ lời từ bỏ nhủ: đang về thăm.Có thể hiện thời chiếc lá bàng nonCủa ngày em đi đã úa gray clolor thẫmAi vẫn nhặt dùm em xác láNhư em thuở nào nghiền lá thân trang thơ ?Ước gì… bây giờ chỉ là mơCho em được trở về vùng ấyGiữa anh em nối vòng tay thân áiĐược vui-buồn-cười-khóc hồn nhiênEm nhớ hoài tiết học đầu tiênLời cô dạy: “Văn học là nhân học”Và chẳng ai học xong bài học có tác dụng người!Chúng em quan sát nhau khúc khích tiếng cườiLen lén chuyền tay gói me dầm cuối lớpRồi giờ đây theo mẫu đời xuôi ngượcVị cay chua thuở làm sao cứ ngấm đẫm bờ môiNhững lúc bi thảm em ghi nhớ quá – Cô ơi!Bài học cũ chẳng lúc nào xưa cũ

Khi thầy về nghỉ hưu

Cây phượng già treo ngày hè trên caoNơi bục giảng giọng thầy sao hốt nhiên thấp:“Các bé ráng… trong năm này hè cuối cấp…”Chút nghẹn ngào… bụi phấn vỡ vạc lao xao.Ngày trong ngày hôm qua hay tự tháng năm nàoCon nao nức phi vào trường trung họcThương cây lúa hóa thân từ hạt thócThầy ươm mùa vàng, đất vọng đồng dao.Mai thầy về, sân trường cũ nằm đau?Hay nỗi nhớ phủ vùi theo cat bụi?Dẫu cay đắng, dẫu trăm nghìn đau tủiNhọc nhằn như thế nào thầy gởi lại ngày sau?Mai thầy về, mùa gọi nắng lên caoVai áo bội bạc như màu trang vở cũCon mong muốn gọi sao lòng nhức nghẹn ứĐã bao lần nhỏ ngỗ nghịch thầy ơi!


Nghề giáo vinh quang

Nghề đơn vị giáo muôn đời vẫn vậyTiễn trò đi là thấy vinh quangMột nghề cao cả đàng hoàngMỗi năm một chuyến “đò ngang” nhờ cất hộ lòngMặc dù thế không ý muốn báo đápChẳng xấu hổ ngần bão táp mưa saThương trò trung thành ruột ràTrồng cây chỉ ước ao nở hoa đẹp mắt đềuMặc trời đất bao điều năng độngSự phát triển thành thiên cuộc sống luân hồiĐời bạn từ cơ hội nằm nôiĐến khi nhắm mắt bắt đầu thôi học tập thầyChẳng so tính nơi đây nới đóYêu thầy cô nhằm tỏ hiền đức tàiKiến thức không của riêng rẽ aiChỉ cần siêng năng miệt mài tu nhânNgày hiến chương muôn lần ghi tạcNghĩa thầy trò không khác cha con“Trăm năm bia đá thì mòn”Ơn thầy khuyên bảo lòng son vững bền.

Nghĩa cô thầy mãi không quên

Bao năm tháng, ni ta lag mình tỉnh giấc

Sắp qua rồi các tháng ngày thân thương

Những ngày vui của một thuở đến trường

Đang linh cảm theo từng chòm mây trắng.

Xem thêm: Soạn Bài Tôi Đi Học Lớp 8 - Soạn Bài Tôi Đi Học (Chi Tiết)

Con lưu giữ lắm những ngày xưa đằm thắm

Cô dậy con từng đường nét chữ vần thơ

Cô đưa nhỏ gõ cửa nhà cuộc đời

Và thướt tha của một người con gái.

Tâm hồn con, một nỗi bi đát dài

Cô ôm ấp, xoa đầu khi nhỏ khóc

Vầng trán cô đầy đủ vần nhăn se sắt

Âu yếm quan sát chúng con

Tuổi nhỏ chúng bé nào đâu biết ưu phiền

Vẫn ngỗ nghịch hotline cô là “trại chủ”

Và chúng bé là những con cừu bé nhỏ nhỏ

Cô chăn dắt bên trên đồng cỏ tri thức bao la.

Xem thêm: Em Hãy Phân Tích Nhân Vật Trương Phi Ngắn Gọn, Đặc Sắc Nhất (6 Mẫu)

Khi hầu hết ngày cuối của thời học viên sắp qua

Con mới giật mình nhận biết một điều nho nhỏ

Một tình thương mênh mông và vô tận

Cô dành riêng cả cho những con cừu nhỏ tuổi chúng con.

Những bài xích thơ lục chén bát về thầy cô lôi cuốn nhất đang được bọn chúng tôi chia sẻ trong nội dung bài viết này. Chắc rằng các các bạn sẽ cảm thấy rung động trẻ trung và tràn trề sức khỏe và thêm trân trọng khoảng thời hạn bên thầy cô đúng không nào nào! Đồng hành cùng noithatthoidai.vn nhằm theo dõi những bài thơ tuyệt về thầy cô rực rỡ nhất nhé những bạn! Thân Ái!