Thầy dương văn cẩn dạy ở đâu

     

Mở đầu câu chuyện, cô giáo Dương Văn Cẩn cười tươi rói giới thiệu: “Tên tôi viết tắt là DVC phải học trò thường đọc thành thương mại & dịch vụ Cười. Còn tôi luôn luôn muốn học trò đã tới trường là phải được vui cười, hạnh phúc”.

Bạn đang xem: Thầy dương văn cẩn dạy ở đâu


*
 - “Người ta gồm đủ niềm an lành như nghịch chim, đùa cá, chơi cây cảnh. Còn tôi chỉ có đam mê độc nhất vô nhị là uốn nắn học tập trò. Mỗi một khi nhìn “chậu cây” mình chăm nom mọc thêm một cái lá, nở thêm một nhành hoa, tôi lại thấy mình hạnh phúc”.

Tôi tên DVC tức dịch vụ thương mại Cười

Mở đầu câu chuyện, thầy giáo Dương Văn Cẩn cười tươi rói giới thiệu: “Tên tôi viết tắt là DVC buộc phải học trò thường hiểu thành dịch vụ thương mại Cười. Còn tôi luôn luôn muốn học trò đã đi học là phải được vui cười, hạnh phúc”.

“Người ta gồm đủ thú vui như đùa chim, chơi cá, đùa cây cảnh. Còn tôi chỉ có đam mê duy nhất là uốn nắn nắn học trò”.

Vì ao ước học trò được vui đề nghị ngoài con chữ, các lớp học của thầy giáo Cẩn chưa khi nào thiếu đi giờ cười. Mọi thế hệ học trò 9X của thầy vẫn lưu giữ mãi về những bài xích thơ được “Thánh thơ thứ lý” gieo vần:

"Photon là sóng năng lượng điện từ

Không điện, ko khối sống lâu vô cùng

Vận tốc xưng bá xưng hùng

300 triệu đấy ai thời rộng không?”.

Nhờ thơ ca, những bài học Vật lý khô mát được thay đổi thành câu từ dễ thuộc, dễ đi vào lòng người khiến cho lũ học trò phù hợp thú.

“Nhưng dạy dỗ Lý bằng thơ là cách tôi vận dụng từ hơn chục năm về trước. Giờ học trò không thể thích học tập qua thơ nữa”, thầy Cẩn nói.

Thế là thầy bước đầu tìm bí quyết lồng ghép cảm xúc vào mỗi bài xích giảng.

Dạy đến bài xích Bước sóng, có cậu học trò chợt quên cách làm áp dụng, chỉ cần thầy giáo vu vơ phát âm câu thần chú “Ai ngồi trên đê chú ý sóng”, cậu học tập trò vội gãi đầu nhớ ra ngay.

Mỗi bài giảng thường được thầy Cẩn giới thiệu ví dụ nỗ lực thể, nhộn nhịp từ cuộc sống hay bởi chính những câu chuyện vui nhằm hút hồn học viên vào môn học. Ngày tiết học chính vì như thế cũng không thể trở đề xuất đáng hại nữa nhưng học trò có những giây phút thoải mái, hoan hỉ nhất nhằm sẵn sàng mừng đón kiến thức mới.

“Đôi khi chỉ là một trong đường vẽ, một chiếc “like tay” hay như là một âm thanh quan trọng cũng hoàn toàn có thể "tấn công" vào cảm giác học trò ngay lập tức tức thì. Ao ước có phần nhiều ví dụ gần gũi, cứ truyện trò với học tập trò, lăn vào trung tâm hồn bọn chúng sẽ hiểu. Nhờ vào vậy bản chất hiện tượng cũng rất được học sinh đọc tường tận chứ không phải thuộc bài xích một bí quyết máy móc, không tồn tại tính hệ thống”.

Theo thầy Cẩn, học thứ Lý là để đưa vào cuộc sống thường ngày chứ không hẳn là gửi vào đầu, viết vào bài thi, thi chấm dứt là quên ngay.

Thầy Cẩn lý giải, bởi vì học trò thời nay thường ngán học rất nhiều môn ráo mát là bởi vì giáo viên chưa chắc chắn cách làm thế nào để khơi gợi cảm hứng tới học sinh. Tại các trường huấn luyện và đào tạo sư phạm, nhiệm vụ tạo cảm xúc cho học viên cũng không từng lộ diện trong chương trình. Vào khi, đó là vấn đề then chốt ra quyết định giờ dạy dỗ có thành công xuất sắc hay không.

Với phương pháp dạy vui vẻ, có những học trò ban đầu không biết gì về đồ dùng Lý, đến tầm thầy Cẩn nên thốt lên rằng “Không cần em mất gốc, nhưng là chưa bao giờ có gốc để mất”, tuy thế qua bài giảng của thầy, những học sinh này cũng dần dần vỡ vạc tư duy với đã thi đỗ đại học.

Yêu đam mê văn chương lại tốt thơ ca nhưng lại thầy Cẩn đã chọn Vật lý làm lĩnh vực để lắp bó. Sư phạm là nghề thầy coi như “định mệnh” do từ trong thời gian học lớp 8 trường làng, cậu bé bỏng Cẩn đã có hai thầy giáo dạy dỗ Toán là thầy Phạm Đình Năng với thầy Hoàng lâu Sản trao đến giáo án giảng bài bác thay thầy trong số những tiết học phụ đạo.

Những tiết dạy “đầu tay” vẫn khiến đồng đội gọi cậu bằng cái tên “thầy giáo Cẩn”. Cứ thế, tình thương với nghề nuốm phấn nhem nhóm dần khiến cho Dương Văn Cẩn dự thi và đỗ vào khoa Toán, ngôi trường ĐH Sư phạm Hà Nội.

Trong trong những năm tháng theo nghiệp Toán, Dương Văn Cẩn được giảng viên khoa trang bị Lý là Th.S Phan Văn Đồng phát chỉ ra tố chất. Nghe lời thầy, Dương Văn Cẩn nộp solo xin “vượt rào” sang trọng khoa đồ dùng lý với được tuyển thẳng.

Thầy Cẩn được nhiều thế hệ học trò gọi bằng "Bố"

Sau này, khi thay đổi giáo viên dạy Vật Lý của Trường trung học phổ thông Việt Đức (Hà Nội), thầy giáo Cẩn luôn tâm niệm, đã làm cho nghề vắt phấn, quan yếu để viên phấn trở đề xuất vô hồn. Đó đề xuất là viên phấn truyền được cảm hứng khiến học tập trò mê man với vật lý.

Xem thêm: Tóm Tắt Lịch Sử Việt Nam Qua Các Triều Đại Chuẩn Nhất, Lịch Sử Việt Nam

Vì thế, thầy giáo Cẩn luôn luôn chú trọng tới việc tương tác thân thầy cùng trò. Những thế hệ học trò cũng truyền nhau rằng, hễ mang đến tiết học tập Lý của thầy Cẩn luôn phải “tỉnh táo”. Thầy Cẩn thường dạy học theo phong cách “bẫy sai”. Thỉnh thoảng, thầy vẫn ghi sai lên bảng để học trò phát hiện nay lỗi và “tố ngược” lại thầy.

“Học sinh bị thầy “lừa” như vậy tức lắm. Đứa nào không tỉnh apple cứ ghi đầy vở, hình dạng gì trong cả buổi học cũng cần gạch đi 2, 3 lần. Bị gạch ốp đi nhiều yêu cầu chúng biết rằng, không cần thiết phải ghi chép lâu năm dòng. Ngồi lắng nghe bài giảng nhằm nhớ, nhớ rồi thì không đề xuất ghi”, thầy Cẩn nói.

Cách dạy này mặc dù mất thời hạn nhưng thầy Cẩn nhận định rằng sẽ rước đến xúc cảm rất giỏi vì học tập trò có thời cơ được tranh luận.

“Không gì dễ nắm bắt bài bởi chuyện… cãi nhau”. Thầy Cẩn luôn luôn dạy học tập trò, “học môn thứ Lý cần không vô lý được”. Do vậy, học tập trò sẽ đề xuất vắt óc quan tâm đến tìm lỗi không đúng và giới thiệu đủ mọi lý lẽ để minh chứng điều mình nói là đúng.

Mỗi tiết học Lý chính vì vậy luôn khiến học viên hào hứng. Học sinh được quyền nói, được quyền bàn luận về toàn bộ những nội dung tương quan đến bài bác học.

“Mình làm cho tốt, xã hội đã trả công như một quy luật”

Người ta gồm đủ tươi vui như đùa chim, đùa cá, chơi hoa lá cây cảnh còn thầy Cẩn chỉ tất cả đam mê độc nhất vô nhị là uốn nắn nắn học tập trò.

“Mỗi khi nhìn “chậu cây” mình để mắt mọc thêm một mẫu lá, nở thêm 1 nhành hoa, tôi lại thấy mình hạnh phúc”, thầy Cẩn nói.

Trong quãng thời gian “gieo hạt”, thầy Cẩn cảm giác mãn nguyện vị đã uốn nắn nắn được rất nhiều cái cây tơi tả trở bắt buộc tươi xanh, đủ sức bảo vệ cho bản thân và đa số người khác.

Có cậu học trò bố phải vào tù với không lâu sau qua đời. Cậu nhỏ xíu suy sụp tới mức vứt bỏ toàn bộ trong gang tấc. Biết chuyện, giáo viên Cẩn đã đi đến tìm chạm mặt và khuyên nhủ nhủ. Sau nhiều lần thuyết phục, cậu học tập trò lạc lối đang quyết thi lại cùng đỗ ngôi trường Đại học Bách khoa. Giờ đây, cậu đã tốt nghiệp và tất cả tổ ấm nhỏ tuổi của riêng rẽ mình.

Thầy Cẩn bộc bạch: “Tôi thấy phù hợp vì những vấn đề mình làm. Bây giờ học trò bi thiết gặp thầy bắt buộc trở đề nghị lạc quan. Giả dụ học trò có hành động tiêu cực, tín đồ thầy phải khiến cho chúng trở bắt buộc tích cực. Theo tôi, đó new đúng nghĩa của từ bỏ giáo dục.”

“Có nhiều người hỏi tôi rằng đông học trò như thế chắc bắt buộc kiếm được không ít tiền lắm nhỉ? dẫu vậy đó không hẳn điều tôi quan lại tâm. Mỗi ngày đi dạy dỗ tôi chỉ nghĩ, từ bây giờ đi dạy sẽ có bao nhiêu học trò trưởng thành. Còn khi mình làm cho tốt, buôn bản hội sẽ tự “trả công” cho khách hàng như một quy luật công bằng, dù bằng cách này hay giải pháp khác”.

"Hôm nay học trò bi thương gặp thầy buộc phải trở đề nghị lạc quan. Ví như học trò có hành vi tiêu cực, fan thầy phải khiến cho chúng trở đề xuất tích cực".

Sống tận tâm với nghề nhưng tất cả lần thầy Cẩn bị đặt điều đến mức tự ái, thầy quyết định xin nghỉ dạy. Chũm nhưng, những học trò của thầy độc nhất vô nhị định không cho thầy rời bục giảng.

Chúng kéo nhau mang đến tận nhà, với mọi người trong nhà viết thư gởi đến các tòa soạn báo yêu thương cầu yêu cầu lấy lại danh dự mang đến thầy giáo. Thấy nước đôi mắt của học trò, thầy lại không nỡ vứt nghề.

Cũng gồm một vài ba trường tư mời thầy về làm cho hiệu trưởng mà lại thầy không đồng ý vì sợ bắt buộc xa viên phấn.

“Có quãng thời gian tôi đưa sang làm... Lãnh đạo. Nhưng vì nhớ nghề, tôi lại xoay về quá trình giảng dạy. Chỉ việc học trò còn mong mỏi học, tôi sẽ không xong xuôi dạy”.

Với ý kiến đem tình yêu thương đến học trò, học tập trò đang đáp trả tình thân thương, cần mỗi lúc 20-11 đến, thầy Cẩn luôn hạnh phúc bởi biết bao thế hệ học tập trò cù trở trở lại thăm thầy.

Xem thêm: Phim Việt Nam Ngự Giao Ký Tập 33, 34: Kỷ Vân Hòa Trùng Sinh, Nhân Sinh Cảm Ngộ

“Có đứa với cả chồng, con đến thăm. Bọn chúng vẫn ghi nhớ và thân thiết thầy theo các phương pháp giản dị, thân tình. Gồm đứa còn bộ quà tặng kèm theo thầy cả bấm móng tay. Bọn chúng bảo lưỡng lự thầy thiếu cái gì nên tặng kèm cái này thầy đỡ nên mua. Sự đon đả của học trò có lẽ là niềm sung sướng nhất của những người làm cho nghề giáo”.

Với thầy Cẩn, hạnh phúc chính là được làm nghề gắn với bảng đen phấn trắng. Hạnh phúc đó là nghĩa tình thầy trò được thầy đánh dấu bằng hầu như vần thơ: