PHÂN TÍCH ĐOẠN 2 VỘI VÀNG CỦA XUÂN DIỆU

     

Phân tích đoạn 2 bài xích thơ nhanh lẹ năm 2021

Bài văn so sánh đoạn 2 bài thơ cấp vàng tất cả dàn ý bỏ ra tiết, 5 bài bác văn phân tích mẫu được tuyển lựa chọn từ các bài văn đối chiếu đạt điểm trên cao của học viên trên cả nước giúp bạn đạt điểm trên cao trong bài xích kiểm tra, bài thi môn Ngữ văn 11.

Bạn đang xem: Phân tích đoạn 2 vội vàng của xuân diệu

*

Đề bài: phân tích đoạn 2 trong bài bác thơ nhanh chóng của Xuân Diệu.

A/ Dàn ý chi tiết

1. Mở bài:

- giới thiệu bài thơ rối rít và tổng quan nội dung của khổ 2.

2. Thân bài:

* Điều lo sợ:

- Sự rã trôi của thời gian: xuân cho tới → xuân qua; xuân non → xuân già

- Lòng người rộng lớn với mong ước → lượng trời chật thanh mảnh → đời tín đồ ngắn ngủi → thành xuân hữu hạn.

* Lời thúc giục sinh sống vội:

- Vạn đồ dùng nhuốm màu nên tàn, chia ly

- Hãy tận hưởng mọi máy nhân cơ hội trời còn tươi, xuân còn thắm

- Hãy sống hết mình lúc sức còn trẻ, ham mê còn chưa thoả

3. Kết bài:

- cảm giác về đoạn thơ.

B/ Sơ đồ bốn duy

*

C/ bài xích văn mẫu mã

Phân tích đoạn 2 trong bài xích thơ lập cập - mẫu mã 1

Xuân Diệu nhà thơ danh tiếng trong trào lưu thơ mới, thơ của ông diễn đạt tình cảm si mê muốn thưởng thức trọn vẹn tuổi trẻ, trân trọng khoảng thời gian quý báu của tuổi trẻ con chỉ cho một lần vào đời. Bài xích thơ vội vàng vàng diễn tả tình yêu vạn vật thiên nhiên mãnh liệt, dạt dào của tác giả, khao khát sống cấp tốc nhưng tất cả ý nghĩa.

Ngay trường đoản cú nhan đề bài xích thơ đã miêu tả rõ tứ tưởng của tác giả, “vội vàng” trước chiếc chảy của thời gian. Ông sống gấp rút và mong ôm gọn gàng vẻ đẹp vạn vật thiên nhiên vào lòng, triển khai những điều phi lý như tắt nắng, buộc gió chỉ nhằm níu kéo vẻ rất đẹp của vạn vật thiên nhiên ở lại. Thời hạn trôi là dòng chảy không ngừng, không một ai tắm nhị lần trong cùng một chiếc sông, thời gian tuổi trẻ em trôi qua là quy luật của cuộc sống. Khổ thơ đầu tiên đã biểu hiện khát vọng sinh sống mãnh liệt, sống mau lẹ để tận hưởng trọn vẹn vẻ đẹp từ thiên nhiên.

“Của ong bướm này đây tuần mon mật

Này đây hoa của đồng nội xanh rì

Này đây là của cành tơ phơ phất

Của yến oanh này trên đây khúc tình si”

Khổ thơ thứ 2 tác giả đã phô bày hồ hết vẻ đẹp long lanh vời nhất của vạn vật thiên nhiên đó là “ong bướm”, “yến anh” hình ảnh ong bướm vào tuần tháng mật sẽ là quãng thời gian tươi tắn nhất, “yến anh” gắn thêm bó với nhau không xa rời, đó chính là tình yêu lứa đôi ngọt ngào, hạnh phúc. Người sáng tác cảm nhận vạn vật thiên nhiên đang vào giai đoạn tràn trề sức sống, tươi tắn nhất.

Nếu như khổ thơ đầu người sáng tác muốn thưởng thức trọn vẹn vẻ đẹp thiên nhiên nên đề xuất sống nhanh, vội vàng vã thì trong khổ thơ nhì của bài thơ đã lý giải vì sao ông có lưu ý đến như vậy.

"Xuân đương tới tức là xuân đương qua

Xuân còn non tức là xuân sẽ già

Mà xuân hết nghĩa là tôi cũng mất

Lòng tôi rộng tuy vậy lượng trời cứ chật

Không cho dài thời trẻ của nhân gian."

Mùa xuân của đất trời cứ tuần hoàn, còn đời fan ngắn ngủi, cuộc đời của con fan không chất nhận được ta sống mãi mãi để trải nghiệm mùa xuân. Vậy buộc phải cũng dễ nắm bắt khi Xuân Diệu lúng túng khi thời gian trôi đi, vào thơ của ông đầy đủ vật bắt đầu có sự tàn phai theo thời gian.

“Cơn gió xinh thì thào trong lá biếc,

hợp lý và phải chăng hờn do nỗi phải bay đi?

Chim rộn ràng bỗng đứt giờ đồng hồ reo thi,

hợp lý sợ độ phai tàn sắp sửa”

Thời gian phân tách phôi, thiên nhiên cũng tương tự vậy, cơn gió hờn dỗi vì đề nghị rời xa lá biếc, chim không thể hót véo von rộn ràng tấp nập mà trở bắt buộc im bặt. Tất cả đều không thể hạn chế lại quy dụng cụ của tạo nên hóa, thời hạn trôi phần đa vật buộc phải tàn phai. Đó phần lớn là phần nhiều cảm nhấn riêng tinh tế, mới mẻ về thời gian của tác giả.

Sau khi hiểu rõ rằng con người không thể tắt nắng, buộc gió níu giữ thiên nhiên ở lại, nhà thơ đã hối thúc mọi bạn phải sống vội vàng, khẩn trương: “Mau đi thôi! Mùa không ngả chiều hôm. Đó là lời kêu gọi khỏe khoắn của Xuân Diệu hãy sống hết mình ham mê cháy rộp cho từng thời gian của cuộc sống.

Thời gian cứ âm thầm trôi, con fan hữu hạn trong khoảng tuần trả vô hạn của cuộc sống, đơn vị thơ hy vọng nhắn nhủ mang đến mọi fan hãy sống gấp vàng, đắm say cháy bỏng, sống không còn mình để tận hưởng cuộc đời này thiệt trọn vẹn và ý nghĩa.

*

Phân tích đoạn 2 trong bài xích thơ vội vàng - chủng loại 2

Nền văn học việt nam với điểm nhấn của trào lưu Thơ Mới luôn luôn để lại vệt ấn với khá nhiều tuyệt tác quánh biệt. Trong các những đóng góp góp của các nhà thơ thì Xuân Diệu được coi là một cây đại thụ lão buôn bản với bao tập thơ về tình yêu khiến fan hâm mộ say đắm, mê mẫn. Chóng vánh là tác phẩm điển hình viết về nét đẹp nhân sinh, ý niệm sống lành mạnh và tích cực từ thi nhân. Ta đã thấy rõ rệt hơn về vấn đề này ngay khi tới với khổ trang bị hai của bài bác thơ.

Nếu như ngơi nghỉ khổ thơ đầu tiên nhà thơ do yêu nét đẹp của vạn vật thiên nhiên mà mong muốn đoạt quyền sinh sản hóa “tắt nắng”, “buộc gió” thì quan niệm vô cùng lành mạnh và tích cực của thi nhân, sự lí giải đầy thâm thúy được trình bày ở khổ thơ thiết bị hai. Khởi đầu cho khổ thiết bị hai của bài xích là nhị câu thơ phát âm vào như khiến ta đổ vỡ lẽ khi thời hạn cứ ngày một trôi qua hối hả bởi cách ngắt nhịp 3/5.

"Xuân đương tới tức thị xuân đương qua

Xuân còn non nghĩa là xuân vẫn già"

Người ta như say sưa vào trong từng vần thơ bởi biện pháp tả khôn cùng tinh tế, apple bạo khi hiểu thơ của Xuân Diệu. Sự trôi cấp tốc vội vã của thời gian để rồi nhớ tiếc nuối, lo âu được bên thơ phát hiện. “Đương tới” – “đương qua”, “còn non – sẽ già” là thời điểm nhà thơ hotline tên những trạng thái đối lập của thời gian. Trở về với hồ hết vần thơ trung đại thì sẽ thấy thời hạn qua bí quyết kể của những thi nhân xưa nhận ra sự bé dại bé, chóng qua của thời gian nhưng tín đồ đọc sẽ hiếm hoi nhận phát hiện lời than thở, bi thương đau một trong những câu thơ này. Tuy vậy trong Thơ bắt đầu cái nhìn gồm sự đổi khác hơn, trước việc ngắn ngủi của đời người, không hề là vô tận mà lại tuyến tính con người tỏ ra hoảng sợ, ý thức cụ thể về điều này. Minh chứng trong câu thơ của Mãn Giác Thiền trong Cáo tật thị chúng:

“Xuân khứ bách hoa lạc

Xuân đào bách hoa khai”

Trước không gian mênh mông, bé người hình như thu bản thân lại khi thời gian chảy trôi nhanh, thấy bản thân trở nên bé nhỏ nhỏ. Mùa xuân lúc này đẹp lung linh nhưng rồi mai trên đây nó cũng cho lúc phai tàn, già cỗi đi cùng thời gian là điều không có bất kì ai níu lưu giữ được.

“Thời gian qua kẽ tay

Làm khô các cái lá

Kỷ niệm vào tôi

Rơi như tiếng sỏi trong tâm địa giếng cạn”

Khi xuân trải qua thì tuổi xuân của con bạn cũng trôi theo trong tiếc nuối nuối. Ở phía trên nhà thơ cảm xúc chẳng còn gì, không thể níu kéo đông đảo thứ khi thời gian rồi cũng mai một tất cả, bao gồm cả tuổi thanh xuân:

“Mà xuân không còn nghĩa là tôi cũng mất

Chẳng bao giờ, ôi! Chẳng bao giờ nữa…”

Nhà thơ muốn nhấn mạnh về tầm đặc biệt của mùa xuân, tuổi trẻ con rồi đang chảy trôi cùng thời hạn thấy được qua danh tự “xuân” gợi nhắc đi lại những trong đoạn thơ, . Lúc tuổi trẻ trải qua thì “tôi” rồi cũng trở thành vô nghĩa, trống rỗng, bởi bây giờ tình yêu đã không còn. “Lòng tôi” cùng “lượng trời” là sự việc tương phản bội của hai cầm cố cực bật lên sự hữu hạn, vô hạn giữa đời bạn và đất trời. Trường đoản cú đó giúp thấy rằng vòng xoáy của thời hạn tiếp nối vào sự di chuyển không xong của thời gian thì vạn vật, con bạn rồi sẽ yêu cầu thay đổi. Sinh lão bệnh tử là lẽ hay tình, là vòng tròn tuần hoàn lặp lại không ngừng. Niềm nuối tiếc nuối của tác giả trước việc chảy trôi của thời hạn tuyến tính một đi không quay trở về được thấy rõ hơn trong lời thơ. Bước tiến của ngày xuân cũng là bước đi của thời gian, của đời người. Nhìn hầu như thứ hầu hết nhuốm color của lo âu, hốt hoảng nên thi sĩ mong muốn níu giữ lại tuổi trẻ. Do đó mà ta nhận ra có sự ráng đổi, có sự nhiều mẫu mã trong cách mô tả từ câu định nghĩa, xác định về mùa xuân và tuổi trẻ, tinh tế một chút đã thấy được sẽ là lời cảm nhận về sự việc có mặt, tồn tại rồi tàn cần của tuổi xuân, giờ đồng hồ than đầy nhớ tiếc từ đó lại cất lên domain authority diết. Tuy nhiên ở đây có một điều rất thú vị khi tinh tế nhận thấy trong lời thơ của Xuân Diệu sẽ là tuổi xuân, tuổi trẻ em trôi qua ông ko nuối nhớ tiếc bằng việc không thể được tận hưởng mọi hương dung nhan của đất trời.

Vài loại thơ ngắn ngủi nhưng mà đầy triết lý đã cho biết thêm một chổ chính giữa hồn thơ lãng mạn, cá tính của Xuân Diệu. Nôn nả là tác phẩm tuyệt đỉnh đi theo thuộc năm tháng.

Phân tích đoạn 2 trong bài thơ nóng vội - chủng loại 3

Trong “Thi nhân Việt Nam”, nhà phê bình văn học Hoài Thanh từng khẳng định: “Thơ Xuân Diệu là một nguồn sống dạt dào không từng có ở chố nước non lặng lẽ này.”. Nhắc tới Xuân Diệu, ta không thể không nhắc tới một bài thơ in đậm dấu ấn, phong cách của ông – Vội vàng. Được rút ta từ tập “Thơ thơ”, “Vội vàng” là nỗi ám ảnh thời gian và lòng ham yêu, khát sống đến cuống quýt của Xuân Diệu. Nếu phần đầu tiên của bài thơ là ước muốn táo bạo cùng vẻ đẹp độc đáo của mùa xuân thì sang phần thơ thứ hai, nhà thơ giải thích lí vị phải sống vội vàng.

Tại sao Xuân Diệu lại vội vàng tiếc nuối mùa xuân ngay trong lúc xuân còn đã thắm. Có lẽ vì thi sĩ có quan niệm rất mới về thời gian:

"Xuân đương tới tức là xuân đương qua

Xuân còn non tức là xuân vẫn già

Mà xuân không còn nghĩa là tôi cũng mất

Lòng tôi rộng tuy thế lượng trời cứ chật

Không mang lại dài thời con trẻ của nhân gian."

Nếu người xưa luôn yên chổ chính giữa bình thản trước sự trôi chảy của thời gian bởi họ quan liêu niệm thời gian là tuần hoàn thì Xuân Diệu lại quan tiền niệm thời gian, mùa xuân, tuôi trẻ một đi không trở lại. Thế nên Xuân Diệu luôn hốt hoảng run sợ khi thời gian trôi mau. Thi sĩ không chỉ tiếc mùa, tháng, ngày mà tiếc từng khoảng khắc, từng phút giây. Ở một bài thơ khác, nhà thơ cũng từng nói:

Tôi từ phút ấy trôi qua phút này

Điều thi sĩ sợ là tuổi trẻ qua đi, tuổi già mau tới bới thời gian như một dòng chảy mà mỗi một khoảnh khắc trôi qua là mất đi vĩnh viễn. Cách sử dụng cặp từ đối lập “tới – qua”, “non – già” đã cho thấy sự cảm nhận tinh tế của nhà thơ trước bước đi của thời gian. Cùng với hàng loạt câu thơ văn xuôi theo lối định nghĩa cùng sự lặp lại liên tiếp điệp ngữ “nghĩa là”, Xuân Diệu đã khẳng định chắc nịch một sự thật hiển nhiên không gì phủ nhận: Dù xuân đương tới, xuân còn non cơ mà xuân sẽ qua, sẽ già, sẽ hết và tuổi trẻ cũng mất. Đối diện với sự thật hiển nhiên mà phũ phàng ấy, Xuân Diệu ko khỏi thảng thốt. Liên tiếp các dấu phẩy được huy động tạo buộc phải điệu thơ ngậm ngùi, nghẹn ngào.

Để tăng sức thuyết phục mọi người tin vào chân lí: mùa xuân tuổi trẻ là tuyến tính, Xuân Diệu đã chủ động đối thoại, tranh luận bác bỏ ý nghĩ cố hữu của mọi người là mùa xuân vẫn tuần hoàn:

Nói làm bỏ ra rằng xuân vẫn tuần hoàn

Nếu tuổi trẻ con chẳng hai lần thắm lại

Với Xuân Diệu, tuổi trẻ không thắm lại yêu cầu cũng không thể nói mùa xuân là tuần hoàn. Thế là Xuân Diệu tiếc mùa xuân mà thực chất là tiếc tuổi trẻ. Và đó là nguyên cớ xâu xa khiến thi sĩ vội vàng một nửa khi xuân mới bắt đầu:

Còn trời đất nhưng lại chẳng còn tôi mãi

Nên bâng khuân tôi tiếc cả đất trời

Đúng vậy, giữa cái bát ngát của vũ trụ, vô cùng, vô tận của thời gian, tuổi trẻ, sự sống của con ngừoi bống trở đề xuất quá ngắn ngủi, hy vọng manh chỉ như bóng câu qua cửa sổ, như cái chớp mà thôi. Suy ngẫm về điều đó, day dứt về điều đó, Xuân Diệu đã rước đến một nỗi ngậm ngùi mà mới mẻ trong thơ ca Việt

“Với quan tiền niệm một đi không trở lại và bằng trung khu hồn rất đỗi nhạy cảm tới mức có thể nghe thấu cả sự mơ hầu” (Thế Lữ), Xuân Diệu cảm nhận thấm thía sự phôi pha, phai tàn vẫn âm thầm diễn ra trong lòng vũ trụ bên trên cả nhị trục không khí và thời gian.

Mùi tháng năm đều rớm vị chia phôi

Khắp núi sông vẫn than thầm tiễn biệt

Con gió xinh thì thào vào lá biếc

Phải chăng hờn vì nỗi phải bay đi?

Chim rộn ràng bỗng đứt tiếng reo thi

Phải chăng sợ độ phai tàm sắp sửa.

Thời gian thì rớm vị phân tách phôi, khắp không khí đâu đâu cũng vọng lên khúc phân chia li, lời than thầm tiễn biệt. Gió đùa vào lá không phải là những âm than vui tươi, sống động của thiên nhiên mà vì hờn tủi trước sự trôi chảy của thời gian. Chim hót những bản nhạc chào xuân rộn ràng bỗng ngừng bặt, chẳng có mối nguy hiểm hiểm nào cả, mà vì chúng sợ độ tàn phai, héo úa . Vậy là vạn vật không thể cưỡng lại quy luật tàn phai nghiệt ngã của tạo hóa. Chịu ảnh hưởng sâu sắc thuyết tương giao vào tượng trưng Phá, Xuân Diệu chẳng những đã rước đến những cảm nhận tinh tế rất mới, rất Tây, rất hiện đại về thời gian:

Mùi tháng năm đều rớm vị phân tách phôi.

Xem thêm: Chuyển Đổi Từ Rad Sang Độ (Radian Sang Độ), Cách Để Đổi Radian Sang Độ

Thời gian vốn vô hình, vô ảnh, không mùi, ko vị, đi vào thơ Xuân Diệu bỗng có mùi, có vị phân tách phôi. Thơ trung đại, kể cả thơ mới cũng hiếm có câu thơ nào có cách cảm nhận như vậy.

Khép lại phần thơ thứ nhất – phần lí giải vì sao phải sống vội vàng là dòng thơ tràn ngập cảm xúc:

"Chẳng bao giờ, ôi! Chẳng bao giờ nữa...

Mau đi thôi mùa không ngả chiều hôm"

Đến phía trên thi sĩ đã vỡ lẽ chẳng bao giờ có thể tắt nắng buộc gió, níu giữ mãi tuổi trẻ mùa xuân ở lại. Khát vọng cháy bỏng, ước muốn táo bạo đã chảy thành mấy khói. Chỉ còn lại nỗi bàng hoàng, thảng thốt còn in dấu vào dấu chấm cảm giữa dòng thơ và dấu chấm lửng cuối dòng thơ. Ko thể buộc gió, chẳng thể tắt nắng để níu giữ mãi mùi hương sắc mùa xuân, Xuân Diệu đã hối thúc mình và mọi người hãy sống vội vàng, hãy chạy đua cùng thời gian: “Mau đi thôi! Mùa chưa ngả chiều hôm.” Lời giục giã hối thúc sở hữu sắc điệu mạnh mẽ, quyết liệt bởi kiểu câu cầu khiến có sử dụng dấu chấm cảm giữa dòng. Có thể nói câu thơ “Mau đi thôi! Mùa không ngả chiều hôm” rẩt điển hình, tiêu biêu mang đến hồn thơ vội vàng cuống quýt của Xuân Diệu trước cách mạng tháng 8. Không chỉ ở “Vội vàng”, Xuân Diệu luôn luôn hối thúc giục giã mọi người cần sống mau, sống vội:

Mau với chứ! Thời gian ko đứng đợi

– Gấp đi em, anh rất sợ ngày mai

Đời trôi chảy lòng ta ko vĩnh viễn

– Mau với chứ! Vội vàng lên với chứ

Em, em ơi tình non sắp già rồi!

“Mùa không ngả chiều hôm” là một cách kết hợp từ mới lạ, thú vị. Xuân Diệu đã dùng từ chỉ thời gian cuối ngày để chỉ thời điểm cuối mùa. “Mùa chưa ngả chiều hôm” là mùa chưa tàn, không úa, vì thế hãy vội vàng mau chóng tận hưởng hương thơm sắc của nó.

Có thể thấy, Xuân Diệu có cách cảm nhận về thời gian khác lạ như vậy là nhờ vào “sự ý thức nâng cao về sự sống của cá thể”. Quan niệm mới mẻ ấy của Xuân Diệu đã khiến cho ta phải trâng trọng từng phút giây của cuộc đời, tận hưởng một cuộc sống trọn vẹn và đầy ý nghĩa. Quan đoạn thơ, ta đã thấy được niềm khát khao sống mãnh liệt, cháy bỏng của ông Hoàng thơ tình Việt nam. Từ đó, chúng ta thêm trân trọng quan lại niệm nhân sinh, tích cực, tiến bộ. Cũng như giáo sư Nguyễn Đăng Mạnh từng nói: “Đây là ngôn ngữ của một trung ương hồn yêu đời, yêu sống cho cuồng nhiệt. Nhưng đằng sau những tình cảm ấy, tất cả một quan niệm nhân sinh mới mẻ và lạ mắt chưa thấy vào thơ ca truyền thống”.

*

Phân tích đoạn 2 trong bài xích thơ nhanh nhảu - mẫu mã 4

Thơ Xuân Diệu tinh tế, gợi cảm, lạ mắt trong làm từ chất liệu cũng như trong văn pháp thi ca. Nhắc tới ông, ta ko thể ko nhắc tới một bài thơ in đậm dấu ấn và phong cách của ông: Vội vàng. Bài thơ vừa như 1 nguồn cảm hứng trào dưng vừa là tuyên ngôn sống của một công ty thơ ước mơ yêu đời. Đặc biệt, nếu phần đầu tiên của bài thơ là ước muốn táo bạo cùng vẻ đẹp độc đáo của mùa xuân thì sang phần thơ thứ hai, nhà thơ vẫn thể hiện quan niệm nhân sinh mới mẻ về thời gian và tuổi trẻ.

Thời gian trong thơ ca trung đại là thời gian "tuần hoàn" nghĩa là thời gian được hình dung như một vòng tròn liên tục tái diễn, không còn 1 vòng lại quay về vị trí xuất phát, cứ trở đi rồi trở lại mãi mãi. Quan niệm này bắt đầu từ cái quan sát "tĩnh", lấy cả sinh mệnh vũ trụ để triển khai thước đo mang lại thời gian. Còn so với Xuân Diệu, ông có quan niệm rất mới về thời gian:

"Xuân đương tới tức là xuân đương qua

Xuân còn non tức thị xuân đang già

Mà xuân không còn nghĩa là tôi cũng mất"

Nếu người xưa luôn yên trung ương bình thản trước sự trôi chảy của thời gian bởi họ quan tiền niệm thời gian là tuần hoàn thì Xuân Diệu lại quan niệm thời gian, mùa xuân, tuôi trẻ một đi không trở lại. Thế yêu cầu ông luôn hốt hoảng sốt ruột khi thời gian trôi mau. Điều thi sĩ sợ là tuổi trẻ qua đi, tuổi già mau tới bới thời gian như một dòng chảy mà mỗi một khoảnh khắc trôi qua là mất đi vĩnh viễn. Cách sử dụng cặp từ đối lập “tới - qua”, “non - già” đã mang lại thấy sự cảm nhận tinh tế của nhà thơ trước bước đi của thời gian. Cùng với hàng loạt câu thơ văn xuôi theo lối định nghĩa cùng sự lặp lại liên tiếp điệp ngữ “nghĩa là”, Xuân Diệu đã khẳng định chắc nịch một sự thật hiển nhiên không gì phủ nhận: Dù xuân đương tới, xuân còn non mà lại xuân sẽ qua, sẽ già, sẽ hết và tuổi trẻ cũng mất. Đối diện với sự thật hiển nhiên mà phũ phàng ấy, Xuân Diệu ko khỏi thảng thốt. Liên tiếp các dấu phẩy được huy động tạo cần điệu thơ ngậm ngùi, nghẹn ngào:

Lòng tôi rộng, mà lại lượng trời cứ chật,

Không cho dài thời trẻ em của nhân gian,

Nói làm bỏ ra rằng xuân vẫn tuần hoàn

Nếu tuổi trẻ em chẳng nhị lần thắm lại

Còn trời đất nhưng chẳng còn tôi mãi

Nên nghẹn ngào tôi tiếc nuối cả đất trời

“Lòng tôi” với “lượng trời” vốn sẽ là hai cụ cực tương phản của sự hạn hữu cùng vô hạn. Tuy vậy trong góc nhìn của Xuân Diệu thì loại vốn hữu hạn như đời bạn lại được mở rộng đến khôn xiết “lòng tôi rộng” còn trang bị vốn những tưởng vô hạn trong thời gian của đất trời lại trở nên nhỏ dại bé “lượng trời cứ chật”. Một loạt hình hình ảnh được để trong nắm tương phản trái chiều cao độ “rộng” - “chật”, “xuân tuần hoàn” - “tuổi trẻ em chẳng hai lần”, “còn” - “chẳng còn”. Điều kia đã góp thêm phần làm rất nổi bật tâm trạng nuối tiếc nuối trước thời gian, cuộc đời.

Sự hạn hữu của đời fan với thời hạn được thể hiện rõ ràng nhất ở cái thơ “Còn trời đất nhưng chẳng còn tôi mãi”. Đúng vậy, giữa cái bát ngát của vũ trụ, vô cùng, vô tận của thời gian, tuổi trẻ, sự sống của con người bỗng trở nên quá ngắn ngủi. Nhưng ở đây, Xuân Diệu ko tiếc mang đến mình, tiếc cho tuổi trẻ nhưng điều ông tiếc nuối nhất thiết yếu “cả khu đất trời”.

Suy ngẫm về điều đó, Xuân Diệu càng cảm nhận thấm thía sự phôi pha, phai tàn đã âm thầm diễn ra trong lòng vũ trụ trên cả hai trục không gian và thời gian.

Mùi tháng năm đều rớm vị phân chia phôi

Khắp núi sông vẫn than thầm tiễn biệt

Con gió xinh thì thào vào lá biếc

Phải chăng hờn vì nỗi phải bay đi?

Chim rộn ràng bỗng đứt tiếng reo thi

Phải chăng sợ độ phai tàm sắp sửa.

Thời gian vốn vô hình, vô ảnh, ko mùi, ko vị, đi vào thơ Xuân Diệu bỗng có mùi, có vị chia phôi, ngoài ra khắp không gian đâu đâu cũng vọng lên khúc chia li, lời than thầm tiễn biệt. Tựa như ta nghe thấy có chút gì xao xuyến xao xuyến vừa uất ức nghẹn ngào vừa tiếc nuối nuối hụt hẫng trong từ “rớm” ấy.

Gió đùa trong lá ko phải là những âm than vui tươi, sống động của vạn vật thiên nhiên mà vì hờn tủi trước sự trôi chảy của thời gian. Chim hót những bản nhạc chào xuân rộn ràng bỗng ngừng bặt, chẳng có mối nguy hiểm hiểm nào cả, mà vì chúng sợ độ tàn phai, héo úa. Vậy là vạn vật dụng cứ cụ chảy trôi theo quy luật quản lý tự nhiên của chính nó mà không vấn đề gì cưỡng lại được.

Khép lại phần thơ là dòng thơ tràn ngập cảm xúc:

"Chẳng bao giờ, ôi! Chẳng lúc nào nữa...

Đến phía trên thi sĩ đã vỡ lẽ chẳng bao giờ có thể tắt nắng buộc gió, níu giữ mãi tuổi trẻ mùa xuân ở lại. Phép điệp “chẳng bao giờ” được tái diễn hai lần càng dấn mạng thêm trọng tâm trạng sững sờ tiếc nuối ấy. Khát vọng cháy bỏng, ước muốn táo bạo đã tung thành mấy khói. Chỉ còn lại nỗi bàng hoàng, thảng thốt cơ mà càng trở phải da diết hơn với dấu chấm lửng cuối dòng thơ. Và trong sự bất lực, Xuân Diệu dường như tìm ra một bí quyết giải quyết.

“Mau đi thôi, mùa không ngả chiều hôm”

Lời thơ như 1 lời giục giã, thúc giục con fan hãy vùng lên đừng bi ai vì sự chia ly sẽ cho mà quên béng đi thực tại. “Mau đi thôi”, mau nỗ lực trân trọng đem từng phút giây bây giờ để tận hưởng buổi tiệc tươi vui nhưng thiên nhiên mùa xuân đã bày sẵn trước đôi mắt ta.

Chỉ với 16 câu thơ nhưng hình như Xuân Diệu đã đến ta thấy một ý niệm nhân sinh rất tiến bộ về thời gian, về mùa xuân và tuổi trẻ của tác giả. Ta cũng nhận ra mặc dù Xuân Diệu biểu đạt tâm trạng nuối tiếc thời hạn và cuộc đời nhưng thông qua đó ta còn bắt gặp một khát khao dũng mạnh mẽ, một tình cảm say đắm nhưng ông dành cho đời.

Phân tích đoạn 2 trong bài thơ nhanh nhẹn - chủng loại 5

Xuân Diệu là 1 trong nhà thơ mới xuất sắc và đạt nhiều thành tựu của văn học tập Việt Nam. Giữa những bài thơ hay tốt nhất của ông là bài bác thơ "Vội vàng" trích trong tập "Thơ thơ". Thi phẩm đem về cho đọc giả một bức tranh ngày xuân tươi mới và hầu hết cảm quan liêu nhân sinh đầy new mẻ. Đoạn 2 của bài bác thơ là đoạn văn thể hiện sâu sắc nhất về triết lý thời hạn và cuộc đời.

"Xuân đương tới tức là xuân đương qua

Xuân còn non nghĩa là xuân sẽ già

Mà xuân hết nghĩa là tôi cũng mất

Lòng tôi rộng tuy thế lượng trời cứ chật

Không đến dài thời trẻ em của nhân gian."

Nếu như sinh hoạt khổ thơ đầu, nhà thơ vẫn dựng lên bức tranh ngày xuân tuyệt rất đẹp với ong bướm, hoa cỏ, đồng nội, yến anh, cùng với đó là tình yêu mang lại cháy rộp của fan thi sĩ thì đến khổ thơ trang bị 2, Xuân Diệu lại biểu hiện sự tương khắc khoải trước những bước đi của thời gian. Nhường nhịn như, sâu thẳm trong tâm hồn bạn thi nhân ấy ý thức rất rõ ràng sự tung trôi đến hơn cả vô tình của thời gian. Trước một mùa xuân với sắc đẹp hương rực rỡ tỏa nắng quyến rũ thú vị ấy, tác giả cũng tận hưởng, cùng trải nghiệm đấy thôi nhưng lại lòng vẫn lo sợ. Lỡ hại rằng "xuân đương tới" rồi xuân cũng trở thành "đương qua", xuân còn non không có nghĩa là xuân sẽ không còn già, bởi vì mỗi phút giây quá đi là đời người lại thêm ngắn lại. Thời hạn chẳng thể níu giữ lại được mùa xuân, được tuổi trẻ, được thanh xuân, được đời người. Thời gian, tuổi trẻ, chả khi nào có thể quay lại, bởi thế mà tứng giấy đều đề nghị trân trọng, nên vội quà sống kẻo lỡ những thành xuân cuộc đời. Sự phối phối kết hợp những động, tính trường đoản cú trái nghĩa "tới" - "qua"; " già"- "non", đã cho biết thêm cảm quan liêu của thi nhân trước thời gian đầy tinh tế. Từng ngày, từng tháng năm qua đi tháng năm qua đi đời bạn thêm phần ngắn lại, khi mà ta không hề cảm thừa nhận được ngày xuân nữa tức thị đời fan không còn, sinh thể vĩnh viễn cách biệt cuộc đời. Cho dù biết lòng fan thì rộng, còn bao khát khao, bao ước mơ và phần lớn ước mơ đấy nhưng mà biết làm thế nào được khi thời gian càng rút ngắn, khi số lượng trời hữu hạn, tuổi trẻ dương gian đâu có chịu dài. Cảm giác được sự vội vã ấy, bên thơ càng bất an, càng thảng thốt, nghẹn ngào:

"Nói làm chi rằng xuân vẫn tuần hoàn

Nếu tuổi trẻ chẳng nhị lần thắm lại

Còn trời khu đất nhưng chẳng còn tôi mãi

Nên bâng khuâng tôi nhớ tiếc cả khu đất trời"

Đất trời rộng lớn lớn, ngoài hành tinh bao la, con người nhỏ dại bé, đời người hữu hạn. Phải gật đầu sự thật dẫu biết rằng mùa xuân tuần hoàn đấy thôi mà lại tuổi trẻ đâu gồm tuần hoàn, đâu thể thắm lại rất nhiều lần như thuở còn sung sức, còn dồi dào nhiệt huyết. Vậy cho nên nỗi tiếc nuối, nghẹn ngào rợn ngợp cả đất trời. Mùi chia tay cũng che phủ lấy cả sự rất nhiều của thời gian, khoảng tầm không cách trở của ko gian:

Mùi tháng năm đều rớm vị chia phôi

Khắp núi sông vẫn than thầm tiễn biệt

Con gió xinh thì thào trong lá biếc

Phải chăng hờn vì nỗi phải bay đi?

Chim rộn ràng bỗng đứt tiếng reo thi

Phải chăng sợ độ phai tàm sắp sửa.

Một lẽ hay của tạo nên hoá, một quy luật trần thế vạn vật hồ hết không kiêng khỏi. Vị thời hạn rớm màu phân tách phôi, non nước than thầm lời tiễn biệt, phần đông cơn gió xuân vốn dạt dào đến ráng cũng thều thào trong giờ nghẹn. Tiếng rubi anh ru khúc nhạc tình cũng đành hoàn thành lại. Chắc rằng chúng đa số sợ thời gian, sợ phần đa chia lìa, nước mắt, sợ những phai tàn, héo úa.

"Chẳng bao giờ, ôi! Chẳng khi nào nữa...

Mau đi thôi mùa không ngả chiều hôm"

Đến cuối cùng, chẳng lúc nào có thể làm cho được hầu như điều mình ước mong mỏi nếu cứ mãi ngóng chờ, mãi hy vọng. Giờ đồng hồ "ôi" thật dịu nhàng nhưng cũng thiệt tha thiết, vừa như hụt hẫng lại vừa như thúc giục mọi fan hãy hành động, hành động ngay bây giờ:

"Mau đi thôi! mùa không ngả chiều hôm"

Hãy nhanh nhanh chạy đua với vũ trụ, với thời hạn nhân thời điểm "mùa không ngả chiều hôm", nhân lúc màu lá bắt buộc chưa ngả, mùa chia ly chưa đến. Câu cầu khiến cho "Mau đi thôi" như một lời ngộ ra những nhiều người đang u mê ngập chìm trong sự lờ lững chạp, trễ nải cùng thơ ơ hãy sinh sống nhanh, sống vội cùng sống bao gồm trách nhiệm. Đừng bỏ qua thành xuân do những tháng năm sống phí, sinh sống hoài.

Đoạn thơ không thực sự dài tuy thế đã gởi gắm biết từng nào những ân nghĩa của tín đồ viết, tác giả đã đem về cho độc giả, đặc biệt là những người trẻ tuổi một cảm quan mới lạ về lẽ sống nhằm học tập. Thơ Xuân Diệu phải chăng chính là "tiếng nói của một vai trung phong hồn yêu đời" như thế. Đọc đoạn thơ, em thấy mình cần phải gắng sức từng ngày, tận dụng thời gian để sống, học hành và làm việc có ý nghĩa sâu sắc hơn nữa để sống một tuổi trẻ thiệt đẹp, thật trọn vẹn.

Xem thêm: Các Mùa Trong Năm Tính Theo Lịch Âm Hay Dương, Cơ Sở Để Xác Định 4 Mùa Trong Năm

Xuân Diệu được ca ngợi là bên thơ của ngày xuân và tình yêu, ông sở hữu trong mình tình yêu cháy rộp với cuộc sống, cùng với thiên nhiên, cũng chính vì quá yêu cuộc sống mà bên thơ nhạy bén cảm, ám hình ảnh hơn cùng với những bước đi của thời gian.