Cảm nghĩ về bài thơ sang thu

     

Toàn bộ những dạng bài bác nghị luận văn học “Sang Thu” Hữu Thỉnh lớp 9 ôn thi lớp 10 dễ dãi và rất đầy đủ theo khối hệ thống ôn tập và tự học đưa ra tiết.

Bạn đang xem: Cảm nghĩ về bài thơ sang thu

TRỌN BỘ BÀI NGHỊ LUẬN VĂN HỌC “SANG THU” HỮU THỈNH LỚP 9


Đề 1: cảm giác của em về bức ảnh thu trong bài bác thơ lịch sự thu

Dàn bài

Mở Bài

Đôi nét bao hàm về tác giả


*

Là công ty thơ viết những viết hay về con bạn nông thôn, về mùa thu Thơ ông sở hữu đậm hồn quê Việt Nam, dân dã mộc mạc với giàu sắc sảo Sang thu được viết vào cuối năm 1977 in lần đầu tiên trên báo văn nghệ. Đó là cảm nhận trong phòng thơ về ngày thu về những lay động của giây phút giao mùa cuối hạ đầu thu và rất nhiều triết lý về cuộc đời được ông gửi gắm

Thân Bài

Khổ 1: Bức tranh ngày thu hiện ra được tác giả cảm thừa nhận qua những biểu lộ của khoảnh khắc giao mùa cuối hạ đầu thu:

“Bỗng phân biệt hương ổi

Phá vào vào gió se”


Đó là mùi thơm của ổi, hương thơm nhè dịu phả vào gió đưa tiễn mùa hạ nắng và nóng gắt mừng đón một mùa thu dịu dàng. Tự “bỗng” mô tả cảm giác bất chợt nhiên, hốt nhiên nhiên phân biệt sự biến đổi của đất trời của thiên nhiên. Động trường đoản cú “phả” là cồn từ to gan lớn mật chỉ sự tự dưng ngột mạnh bạo nhưng nghỉ ngơi đây tác giả dùng khôn cùng nhẹ nhàng “Phả vào vào gió se” khôn xiết nhẹ bởi hành động phả ấy lại vào không khí trong gió se – vô hình dung chứ chưa hẳn hữu hình. Câu thơ gọn gàng thôi nhưng tất cả đủ hương, gió hồ hết nét đặc thù nhất của ngày thu vùng đồi trung du của miền Bắc. Tiếp diễn là hình ảnh của mùa thu:

“Sương chùng chình qua ngõ

Hình như thu đã về”

đây hình ảnh “sương” được cảm nhận như một thực thể hữu hình có sự vận động-một sự vận động lừ đừ rãi. Từ bỏ láy “chùng chình ” ta tín đồ đọc thấy sự dùng dằng, sinh sống động, nhàn rỗi đến im bình của mùa thu. Toàn là những hình ảnh quen thuộc thân cận với fan nông dân nước ta nhưng tác giả đã cho những người đọc thấy được ngày thu đang và đã về qua cảm nhận bởi cả khứu giác (hương ổi), cả thị lực (sương). đa số tín hiệu, bởi vì vậy, tạo nên ấn tượng mới mẻ với những địa chỉ mơ hồ, chập chờn không rõ nét. Nên vậy chăng cơ mà nhà thơ, khi đang cảm nhận các nét riêng của mùa thu, vẫn còn đó dè dặt: dường như thu sẽ về.

Khổ 2: Sự rung động ở trong phòng thơ trước mùa thu


*

“Sông được lúc hậu đậu

Chim bước đầu vội vã

Có đám mây mùa hạ

Vắt nửa bản thân sang thu”

Sự cảm thấy của người sáng tác đã trở nên mở rộng hơn, còn sông không thể dữ dội trẻ khỏe như ngày hè mà sẽ trở phải dềnh dàng, con sông như trầm lặng, nhẹ nhàng hơn trôi. Trên bầu trời cao những bầy chim cấp vã bay về hướng Nam, trường đoản cú “bắt đầu” ám chỉ thời gian mới sang trọng thu nên bọn chim cũng không thật vội vàng dịch rời tránh rét. Vẫn là không khí trên không kia là gần như đám mây ngày thu nhẹ nhàng trôi lững lờ, quyến rũ và mềm mại và “vắt nửa mình sang thu”, hình ảnh đầy sự sáng chế và rất dị trước đây chưa từng có. “Vắt nửa bản thân sang thu” hình ảnh tinh tế có được nhờ sự cảm nhận riêng đầy tinh tế. Nhạy bén của tác giả.

Cảnh vật hôm nay chỉ là chớm thu khi mùa hạ còn không hết, mùa thu đang sang, thiên nhiên có sự dịu nhàng, tĩnh lặng và êm đềm như chính bản chất của mùa thu.

Nếu như khổ thứ nhất sự cảm giác về sắc đẹp thu vẫn còn mơ hồ thì vào khổ 2 fan đọc dìm thấy mùa thu đang trở về một cách không thiếu và mới mẻ và lạ mắt hơn. Khổ thơ thứ hai được cảm thấy với sự sắc sảo và mới mẻ và lạ mắt từ chính Hữu Thỉnh.

Khổ 3: Là phần lớn suy ngẫm về triết lý mùa thu, triết lý cuộc đời:

“Vẫn còn bao nhiêu nắng

Đã vơi dần dần cơn mưa

Sấm cũng bớt bất ngờ

Trên sản phẩm cây đừng tuổi”

Hình ảnh nắng, mưa là của mùa hạ cơ mà trong khổ thơ tất cả đã vơi dần, nút độ bớt dần nắng không hề gay gắt như mùa hè nữa, mưa cũng không hề rào rào xối xả nữa “Sấm” chỉ hiện tượng kỳ lạ của tự nhiên sấm lộ diện trước hoặc sau cơn mưa lớn ngày hè “hàng cây đứng tuổi” chỉ các cái cây già lâu năm cao to lớn lớn

Hình ảnh ẩn dụ: “sấm” chỉ bão tố, thăng trầm của cuộc đời, “cây đứng tuổi” chỉ đầy đủ con fan từng trải, quá qua bao khó khăn nhưng vẫn bền chí bất khuất.

Xem thêm: Thuyết Minh Về Chiếc Đèn Trung Thu, Top 6 Bài Hay Và Ý Nghĩa Nhất

Kết Bài

Nghệ thuật: người sáng tác sử dụng tương đối thành công một số biện pháp tu từ nghệ thuật và thẩm mỹ như nhân hóa, ẩn dụ…. Các biện pháp thẩm mỹ có chức năng nhấn bạo dạn vẻ đẹ của dịu dàng, dịu dàng êm ả của khu đất trời khi sang thu.

Bài tham khảo 1:

Mùa thu là nguồn xúc cảm thơ bất tận cho những thi sĩ. Bên thơ nào vẫn muốn vẽ được một tranh ảnh thu mang lại riêng mình. Với Hữu Thỉnh đã chiếm lĩnh một chiếc tứ rất riêng đó là thời khắc thời gian giao mùa.

Bài thơ là đều cảm nhận, các rung động man mác, rưng rưng của người sáng tác trước sự chuyển đổi kì lạ trong thời khắc giao mùa của đất trời vào ngưỡng thu.


Sinh ra và mập lên ngơi nghỉ Vĩnh Phúc, Hữu Thỉnh không hề lạ lẫm gì với ngày thu đất Bắc. Vắt nhưng, lúc cảm nhận dấu hiệu thu mến yêu, ông cũng không ngoài ngỡ ngàng. Đối với ông, thu mang lại với những cảm hứng mơn man cạnh tranh tả:

“Bỗng phân biệt hương ổi

Phả vào trong gió se

Sương dùng dằng qua ngõ

Hình như thu đã về”

Như một quy quy định tuần trả của chế tác hóa, dường như thu sẽ lại sang. Dường như bức tranh thu đã đạt điểm những nét đầu tiên: hương thơm ổi phả nhè nhẹ, thoang thoảng gửi vào vào gió se – gió đã nhẹ lại chứ không thể là “nồm phái mạnh cơn gió thốc” nữa rồi. Theo vào gió đó là làn hương thơm mộc mạc cuả làng quê nhỏ. Lớp sương chùng chình khắp nơi trong khi cũng chẳng mong rời. Sương cũng sở hữu đầy vai trung phong trạng, bước tiến chầm chậm rãi theo nhịp độ của mùa thu. Chiếc tín hiệu ngày thu đó là hương, là gió hay là sương? dễ thường là tất cả. Loại cảm giác bất thần thể hiện tại trong tự “bỗng” thứ nhất lan lan vào không gian rất đỗi thân quen, bâng khuâng vô cùng. Thiết yếu thế mà lại thi sĩ còn vẫn ngỡ ngàng vẫn còn tự hỏi mình: trong lúc đất trời bắt đầu có những chuyển biến nhẹ nhàng, hình như thu sẽ về?… nhấn thấy đó mà chưa tin hẳn, vị lòng yêu thương say ngày thu quá.

Cái cảm giác “hình như” đó gần như là bị xóa tan do những biểu đạt chuyển mùa dần chỉ ra rõ hơn:

“Sông được thời điểm dềnh dàng

Chim ban đầu vội vã

Có đám mây mùa hạ

Vắt nửa bản thân sang thu”

Bức tranh thu trong khi đã đậm color hơn vày cảnh thiết bị ngày càng những thay đổi: những con sông đã hết gấp gâp, cơ mà lững lờ trôi, chầm chậm, “dềnh dàng” khi dành nước cho mùa thu. Hợp lý chúng đã thả hồn mình vào những khoảnh tương khắc giao mùa này? Trái ngược với sự “lặng lẽ” kia là thể hiện có vẻ gấp gáp của các cánh chim trời. Bọn chúng đang gấp vã có tác dụng gì? làm tổ, tàng trữ thức nạp năng lượng cho mùa đông nóng bức hay đã rục rịch sẵn sàng cho chuyến du ngoạn xa xứ kị rét về một chân mây xa xôi như thế nào đó? hai câu thơ đang vẽ đề xuất những nét đối lập: đâu phải mùa thu lúc nào cũng “lặng lẽ” vì vạn vật xung quanh ta phần đông chuyến biến kì khôi theo biện pháp riêng của chúng. Vạn vật thiên nhiên đầy túng mật, tương tự như cuộc sống bọn họ – một xóm hội với rất nhiều tầng: có bạn giàu, có fan nghèo, tín đồ đang hạnh phúc tận hưởng cuộc sống đời thường này, bạn đang rối rít mưu sinh. Đúng là đầy phát triển thành động! dẫu vậy hiện lên trong tất cả điểm sáng, có lẽ rằng long lanh nhất chính là đám mây vẫn vương chút nắng và nóng hạ:

“Có đám mây mùa hạ

Vắt nửa mình sang thu”

Đám mây kia chăc còn quyến luyến chút gì của mùa hạ vẫn qua? Cũng có thể nó là kỉ niệm của “hạ” dành riêng cho “thu”. Nó ngoài ra là chiếc cầu nối hữu tình dành riêng cho đôi bờ kì lạ. Chiếc khoảnh xung khắc thiêng liêng này đang đậu trên đám mây như thể chứng tích của giao mùa. “Vắt” sẽ đặt ngang trời hay chẳng biết đang ở vùng nào. Đám mây cứ nhè nhẹ trôi nhằm rồi thời hạn cũng rã qua. Bức tranh thu đang chứa đựng cái nét hữu hình nhằm gợi yêu cầu cái cảnh vốn vô hình! Thu đã sắp sang, khu đất trời đang dần đứng lại, nó không thể bất bỗng nhiên đến, rồi lại thiên nhiên đi như ngày hè nữa rồi:

“Vẫn còn bao nhiêu nắng

Đã vơi dần cơn mưa

Sấm cũng sút bất ngờ

Trên mặt hàng cây đứng tuổi.”

Có thể nói rằng: chiếc dáng hạ vẫn còn này mà cái hồn hạ đã bay đi đâu rồi. Vẫn là cái nắng, mưa, sấm, chớp vương lại nhưng cái dữ dội, khắc nghiệt của nắng, tính “đỏng đảnh” của mưa xuất xắc sự tất tả của sấm thì vẫn nhạt dần theo từng phút giao mùa. Bức tranh sang thu càng lộ rõ thì các ý nghĩ về về ý trung nhân thế thái cũng từ đó hiện lên.

Xem thêm: Hòa Tan Hết M Gam Znso4 Vào Nước Được Dung Dịch X, Hoà Tan Hết M Gam Znso4 Vào Nước Được Dung Dịch X

Qua phép ẩn dụ ở hai dòng thơ cuối, người đọc cảm nhận sau giờ đồng hồ “sấm” là hồ hết dông bão của cõi đời, cõi người. Hữu Thỉnh đã điểm nét bao gồm vào bức tranh – chính là hình bóng bé người. Hạ qua, thu đến, con người ta trong khi đã già hơn một chút. Chủ yếu thế nhưng những kinh nghiệm tay nghề đường đời đang dày thêm một không nhiều trong hành trang của họ, góp họ vững vàng vàng hơn trước những phong tía của cuộc sống thường ngày đầy biến động. Hữu Thỉnh đã cảm giác được sâu sắc cuộc sống con người. Cùng thi nhân đã gửi vào thu lời khuyên con bạn sống phải biết gật đầu và vững đá quý vượt qua thử thách. Như thế, bài thơ vừa là 1 bức tranh vạn vật thiên nhiên đẹp vừa là 1 trong phác họa đầy ám hình ảnh về con tín đồ – 1 phần diệu kì của vạn vật thiên nhiên kì diệu.

Hình hình ảnh thơ đẹp, ngôn ngữ sắc sảo, nhiều hàm nghĩa đã tạo ra những rung động, vệt ấn nặng nề quên cho tất cả những người đọc. Hữu Thỉnh đã làm lòng qua giỏi tác cơ hội giao mùa: quý phái thu!

Bài xem thêm 2:

Nhà thơ Hữu thỉnh sinh năm 1942 quê sinh hoạt Tam Dương-Vĩnh Phúc, ông thuộc lớp đơn vị thơ trưởng thành trong cuộc kháng chiến chống Mĩ, bây giờ ông là Tổng thư kí Hội đơn vị văn VN. Bài bác thơ lịch sự Thu được Hữu Thỉnh biến đổi gần cuối rứa 1977 in thứ 1 trong báo văn nghệ. Bài bác thơ thể hiện những cảm nhận tinh tế của nhà thơ trước vẻ đẹp của vạn vật thiên nhiên trong giây khắc giao mùa từ thời điểm cuối hạ thanh lịch đầu thu. đồng bằng bắc bộ, gồm bốn mùa xuân, hạ, thu, đông, dẫu vậy hai mùa rõ rệt tốt nhất là mùa Hạ cùng mùa Đông. Còn sự giao mùa nó hiện ra một bí quyết rất tinh tế. Tuy nhiên với tình yêu thiên nhiên và sự cảm nhận cũng khá tinh tế, nhà thơ Hữu Thỉnh đã phát hiện thấy sự giao mùa từ thời điểm cuối hạ thanh lịch đầu thu. Trước hết, tác giả đã cảm thấy sự chuyển đổi của cảnh vật dụng ở một không gian rất gần: