ĐỌC KIM VÂN KIỀU TRUYỆN CỦA THANH TÂM TÀI NHÂN

     
(GDVN) - Ta có thể khẳng định Nguyễn Du ko dịch Kim Vân Kiều truyện ra giờ Việt nhưng chỉ dựa vào diễn biến để viết buộc phải một truyện thơ mới thuần Việt.

Kim Vân Kiều truyện của china được Thanh trọng tâm Tài Nhân viết vào đời Thanh; truyện được có sang vn từ lâu với Nguyễn Du vẫn mượn diễn biến mà viết cần Truyện Kiều bằng chữ Nôm. Câu hỏi này là bình thường, nhất là khi tác phẩm viết sau lại nổi tiếng, hơn hẳn gốc ban đầu. Văn chương thế giới đã có tương đối nhiều trường đúng theo tương tự. Trường vừa lòng thường được nói đến nhất là nhà soạn kịch tài danh của Pháp Corneille đã sử dụng Las Mocedades del Cid của Guillen de Castro, fan Tây Ban Nha để viết cần tuồng Le Cid vô cùng nổi tiếng…

thường xuyên mạch bài về phong thái hiểu Truyện Kiều của Nguyễn Du, duy nhất là những đoạn được trích vào sách giáo khoa, hôm nay, Tòa soạn giới thiệu nội dung bài viết thứ 7 của thày giáo, công ty nghiên cứuNguyễn Cẩm Xuyênvề chủ thể này. Các nội dung bài viết này, không chỉ có giá chỉ trị xem thêm trong giảng dạy cho các thày cô giáo, mà còn là những góc nhìn, phân tích cực kỳ thú vị của riêng biệt tác giả đối với tác phẩm bất hủ của đại thi hào Nguyễn Du.

Bạn đang xem: đọc kim vân kiều truyện của thanh tâm tài nhân

Trân trọng reviews cùng độc giả.

Ở nước ta Truyện Kiều được phổ biến rộng phải Kim Vân Kiều truyện cũng khá được các dịch giả chăm chú dịch ra quốc ngữ; trước sau gồm đến khoảng chừng 4, 5 bạn dạng dịch không giống nhau: tất cả lẽ bản dịch đầu tiên là của Hùng đánh Nguyễn Duy Ngung vì chưng Phan Bá Cẩn xuất bản năm 1925, Tân Dân tái phiên bản năm 1928, tiếp đến là bản dịch của Nguyễn Đức Vân với Nguyễn Khắc khô hanh do Viện Văn học in ronéo năm 1962, NXB Hải Phòng tái phiên bản năm 1994 với NXB Đại học đất nước Hà Nội năm 1999. Ở miền Nam, có phiên bản dịch của Tô phái mạnh Nguyễn Đình Diệm được phủ Quốc Vụ Khanh Đặc Trách Văn Hóa xuất bản năm 1971. gần đây có Tình sử vương Thuý Kiều (Phong Tình Cổ Lục) bởi Mộng Bình đánh khảo dịch, NXB Văn học xuất bản năm 2000. Truyện Kiều đối chiếu của Phạm Đan Quế, NXB tp hà nội xuất phiên bản năm 1991, NXB tp hải phòng tái bạn dạng năm 1999…

Giá trị "Truyện Kiều" hơn nhiều "Kim Vân Kiều truyện"

Tuy mượn diễn biến Kim Vân Kiều truyện nhưng cách cải biên thần diệu của Nguyễn Du đã thay đổi câu chữ bình thường trở phải tác phẩm kiệt xuất, được mọi người yêu thích lại được dịch ra những ngôn ngữ khác nhau trên cầm giới. Nếu như xét tình tiết của 2 truyện: từ khi Thúy Kiều gặp mặt Kim Trọng… trải qua 15 năm lưu lại lạc cho đến ngày Kim-Kiều tái hợp… cả mái ấm gia đình Vương Viên ngoại niềm hạnh phúc đề huề, Kim Trọng, Vương quan lại đỗ đạt, vinh hoa v.v… là giống như nhau, tuy nhiên sức trí tuệ sáng tạo của Nguyễn Du khôn cùng lớn: những tình ngày tiết rườm rà, dung tục đã làm được lược bỏ, lại thêm vào các đoạn nhắc chuyện, tả cảnh, tả tâm tình vị khiến cho truyện trở đề xuất cân đối, đúng theo lí. Đặc biệt duy nhất là tính bí quyết của từng nhân đồ gia dụng trong Truyện Kiều khác nhiều so cùng với Kim Vân Kiều truyện.

Xin trích dưới đây làm ví dụ một ngôi trường hợp mô tả sự chênh lệch khá rõ ràng về chuyên môn của 2 tác phẩm: đoạn Thúy Kiều báo oán:

* Xử bọn “bạc ác tinh ma”:

“… nữ giới rằng: "Lồng lộng trời cao!

Hại nhân, nhân hại, sự nào tại ta?

Trước là bội bạc Hạnh, bạc đãi bà,

Bên là Ưng, Khuyển, mặt là Sở Khanh.

Tú bà thuộc Mã Giám sinh,

Các tên tội ấy đáng tình còn sao? "

Lệnh quân truyền xuống nội đao,

Thề sao, thì lại cứ sao gia hình.

Máu rơi, giết mổ nát, tung tành,

Ai ai phát hiện ra hồn kinh, phách rời.

Cho tốt muôn sự tại trời,

Phụ người chẳng bõ khi tín đồ phụ ta!

Mấy người bạc đãi ác, tinh ma,

Mình làm, mình chịu, kêu mà lại ai thương!

Ba quân đông mặt pháp trường,

Thanh thiên, bạch nhật, cụ thể cho coi…”

* Xử hoạn Thư:

“…Hoạn thư hồn lạc phách xiêu,

Khấu đầu dưới trướng, liệu điều kêu ca.

Rằng: Tôi chút phận bọn bà,

Ghen tuông, thì cũng fan ta hay tình!

Nghĩ cho khi những viết kinh,

Với lúc khỏi cửa, xong tình chẳng theo.

Lòng riêng, riêng hầu hết kính yêu,

Chồng chung, không dễ ai chiều cho ai!

Trót đà gây việc chông gai,

Còn dựa vào lượng bể thương bài xích nào chăng.

Khen cho: thiệt đã đề xuất rằng:

Khôn ngoan đến mực, nói năng đề nghị lời.

Tha ra thì cũng may đời,

Làm ra thì cũng ra người nhỏ dại nhen.

Đã lòng tri vượt thì nên

Truyền quân lệnh xuống trướng chi phí tha ngay.”

Xem đoạn thơ trích tự Truyện Kiều của Nguyễn Du tả cảnh báo oán khá thanh thanh ở bên trên rồi đối chiếu với đoạn văn xuôi lướt thướt và ghê rợn tiếp sau đây do Thanh chổ chính giữa tài nhân đề cập trong Kim Vân Kiều truyện của Trung Quốc:

“…Một tiếng trống vang lên, một tín đồ cầm cờ lam hotline tên từng phạm nhân. Biện Báo (1) dẫn hoạn thị, Kế thị (2), thiến Ưng, thiến Khuyển, bạc bẽo bà vào, tháo gông xiềng mang lại quỳ bên dưới sân.

Phu nhân nói: bội bạc bà đẩy người xuống giếng, bội bạc Hạnh phân phối người lương thiện vào trong nhà xướng ca. Nay theo như đúng lời thề trước của bội nghĩa Hạnh, lấy dao vằm nát thân thể, rồi cho ngựa chiến ăn, còn bạc tình bà thì rước chặt đầu bêu lên cây. Đao lấp nghe lệnh dạ ran một tiếng, tức tốc lôi bội nghĩa bà ra chặt đầu, còn bạc Hạnh thì sử dụng chiếu cỏ bó như bó củi, xung quanh quấn dây thừng thật chặt, rồi hai tín đồ giữ, một người cầm dao (3), chặt tự chân lên đầu thành hơn trăm đoạn. Ghê cụ một con tín đồ mới này mà trong giây lát biến thành một lô thịt như bùn, tín đồ coi ai cũng hoảng hồn chết ngất. đàn đao che vào bẩm đang thi hành xong, phu nhân truyền đem đống thịt xáo trộn với cỏ khiến cho ngựa ăn.

Kế đó, call đến thiến thị. Thiến thị run rẩy, kêu xin phu nhân tha mạng.

Phu nhân rằng: hoạn tiểu thư, bên ngươi có rất nhiều kế sách cùng cũng thiệt nhẫn nại, ngươi lại thích hợp lấy điều ác làm cho vui. Vậy dẫu vậy phàm việc gì rồi cũng nên chừa lại một lối, nhằm về sau có thể vui khi chạm mặt lại. Nay chạm chán nhau đây, một mực ngươi chẳng sinh sống được nữa rồi.

Hoạn thị khấu đầu lia lịa thưa rằng: Phu nhân! một thể thiếp thật xứng đáng muôn chết, chỉ xin phu nhân niệm tình cho cách nay đã lâu lúc viết tờ cung trạng, cơ hội chép kinh… rồi khi phu nhân vứt đi, thiếp cũng chẳng hề tra xét. Thiếp chưa phải không tôn kính phu nhân nhưng chẳng qua chính vì như vậy buộc quan trọng đứng chung, cắt đôi tình yêu phân tách lòng sủng ái nhưng xui nên tội lỗi oan gia, xin phu nhân nghĩ về lại nhưng rộng lòng lượng đồ vật cho.

Vương phu nhân cúi đầu hồi lâu rồi nói: Thực ta chỉ muốn ăn uống thịt, vứt da ngươi, nhằm tiêu côn trùng hận 2 năm trước. Nhưng mà giờ đây, tại vì cho ngươi được khỏi tội chết là nhờ lúc ta vứt đi, ngươi chẳng xua đuổi theo, có ý mở lồng thả mang đến chim cất cánh đi, cơ mà còn tội sinh sống thì ngươi quan trọng thoát được đâu. Hoán vị thị thưa: Thiếp xin nhận tội, chỉ xin Phu nhân vạc lạc vơi cho. Phu nhân hỏi: Ngày trước, thời gian bắt ta sinh sống Lâm Tri, tuỳ thuộc của ngươi là hầu như tên nào? Hãy nói ta nghe, tội ngươi vẫn nhẹ giảm đi.

Hoạn thị thưa: phần nhiều kẻ thực hành mưu kế tuy nhiên Hoạn Khuyển, thiến Ưng, nhưng bạn ra lệnh lại đó là tiện thiếp. Quân vâng lệnh tướng nhưng làm. Thiệt là tội của thiếp; bầy chúng chẳng qua chỉ biết y lệnh mà lại thôi. Nếu như đem bọn chúng ra gánh tội cầm thì thiếp chẳng im lòng.

Phu nhân rằng: núm ra ngươi chính là kẻ dám nhận cả phần oan cừu vào mình đó chăng? Bèn hotline đao phủ đem bọn Hoạn Ưng, thiến Khuyển ra chém bêu đầu nhằm răn bọn hào nô đơn vị họ Hoạn. Đao che dạ ran, lôi tuột hai tên ra chém đầu; chỉ trong giây lát đã dâng lên hai đầu thọ đẫm máu.

Phu nhân lại truyền tả hữu rước Kế thị ra nọc đánh 30 roi. Quân bộ đội nhất tề ra tay. Thiến thị ôm chầm lấy bà bầu xin chịu ráng hình phạt.

Phu nhân nói: Tội ngươi ta đã tính, còn 30 roi này là của mụ ta, chẳng thể tha được.

Mụ quản lí gia thấy vậy cũng cấp quỳ xuống xin chịu đòn núm cho công ty mẫu.

Phu nhân nói: Thôi thì ta nể lời, tha bị tiêu diệt cho thị, hãy dìm lấy nhưng mà đem đi.

Xem thêm: Dàn Ý Từ Bài Bàn Luận Về Phép Học Hãy Nêu Suy Nghĩ Về Mối Quan Hệ Giữa Học Và Hành

Mụ quản ngại gia tạ ơn rồi đỡ Kế thị ra bên ngoài doanh trại. Kế thị năm ấy tuổi vẫn sáu mươi, thân là tuyệt nhất phẩm phu nhân, trước đó chưa từng chịu cảnh gió sương nhọc nhằn mà lúc bấy giờ bị bắt giải từ thị xã Vô Tích đến, khổ sở vô cùng, lại thấy cha quân giết người như rạ, tuổi đang già lại sợ mất mật, tức thì nằm ra chết. Mụ quản ngại gia đành ngồi bên cạnh cửa dinh để chăm sóc thi thể.

Vương phu nhân thấy mụ quản gia lãnh Kế thị đi rồi, bèn truyền lệnh cho cung đàn bà đem hoán vị Thư ra, vạch trần áo xiêm rồi treo lên đánh một trăm trượng.

Cung cô bé dạ ran, túm tóc hoán vị Thư lôi ra, lột không còn áo quần, chỉ chừa lại một chiếc khố, tóc buộc lên xà nhà. Nhị tên cung thiếu phụ mỗi tên túm một tay để lôi giăng ra, trước với sau tất cả hai cung nữ giới khác núm roi ngựa hàng loạt ra tay, một tín đồ đánh từ bỏ trên đánh xuống, một bạn đánh từ bỏ dưới tấn công lên, đánh như nhỏ chạch rơi trên đống tro, bé lươn trong vạc nước nóng, luôn luôn dẫy dụa kêu trời. Toàn thân chẳng còn miếng domain authority nào lành lặn. Sau thời điểm cung nữ report đủ một trăm roi, phu nhân truyền lệnh đem Hoạn thị ra giao cho Thúc Sinh. đấu sĩ dạ ran. Tháo dỡ tóc hoán vị Thư mang xuống thì đang nửa sinh sống nửa chết, mang ra phía bên ngoài cho Thúc Sinh dìm lãnh. Thúc Sinh luôn miệng tạ ơn, nhìn mang đến Hoạn Thư thấy chỉ còn thoi thóp thì than rằng: cô gái ôi, chỉ do thủ đoạn, phương pháp lớn lao của người vợ mà phái nữ mà phải tự cụ dao giảm thịt của mình… Rồi bèn gọi hai tớ gái là Xuân Hoa , Thu Nguyệt vào đỡ mang Hoạn Thư. Thúc Sinh quay vào dinh tạ tội Phu nhân rồi ra bên ngoài một mặt thu nhặt thi hài Kế thị, một mặt với Hoạn Thư về nhà chữa chạy đến nửa năm trời new khỏi. Kế kia Sử Chiêu giải đàn Mã Bất Tiến (Mã Giám sinh), Mụ Tú, Sở Khanh vào dinh.

Phu nhân hỏi: Mụ Tú, mi gồm nhận được ta là ai không?

Mụ Tú đáp: Thưa bà, con hát nhát mọn này không phân biệt !

Phu nhân thét bảo: ngươi hãy ngấc đầu lên nhìn xem ta là ai?

Quân sĩ nạt phệ một tiếng, túm tóc mụ kéo lật về phía sau. Bấy tiếng mụ mới nhận rõ là vương vãi Thúy Kiều, thì luôn luôn miệng kêu rằng: Tội của kẻ nhát này thật đáng muôn lần bị tiêu diệt chém. Chỉ xin phu nhân thương cho chỗ nào.

Phu nhân mỉm cười bảo: hôm nay mà mi còn mơ tưởng tới việc sống sao? Lời thề trước ngọn đèn trời thời xưa hỏi đang tiêu tan cố gắng nào được? Bèn lệnh mang đến quân sĩ, lôi mụ Tú ra, mang dầu bách tưới đẫm vào người, rồi dựng ngược mang đến đầu xuống đất, chân chổng lên trời, như ngọn đèn trời để triển khai tròn lời thề ngày trước. Còn tên Mã Bất Tiến thì kẹp thuộc hạ vào mảnh gỗ đến thẳng căng ra, rồi rạch da và moi gân làm cho tứ bỏ ra rời rạc, nhằm ứng lời thề của nó. Lại làm bếp một nồi tùng hương pha trộn với vỏ cây gai, đun thật sôi cùng lấy chum nước khủng để bên, mang Sở Khanh ra, lột không còn áo xiêm, một người thì múc dầu tùng hương hâm sôi tưới vào mình hắn, một bạn thì mang nước rét dội theo.Quân sĩ được lệnh lôi cha phạm nhân ra ngoài. Trong chốc lát, mụ Tú vẫn cuốn thành một cây sáp lớn, bên dưới chỉ lộ mẫu đầu. Mã Bất Tiến thì bị căng xác. Sở Khanh biến thành một thỏi sắt nguội.

Đoạn rồi phu nhân hô to: “Đốt sáp”, quân sĩ đứng lên cao châm lửa vào chân mụ Tú. Mụ mới bị châm một mồi lửa đang kêu nhức ầm ĩ. Phu nhân mắng rằng: mày cũng biết đau ư? Cớ sao cách nay đã lâu mi nỡ lòng phá hủy da thịt người khác? Mụ Tú chết ngất, không vấn đáp được nữa.

Kế mang đến Phu nhân hạ lệnh rút gân, té thịt Mã Bất Tiến, lại lệnh cho binh sĩ lột domain authority Sở Khanh.

Nghe lệnh, quân sĩ tìm khu vực chùm gân, đem mũi dao nhọn khoét da, rồi cần sử dụng lưỡi câu móc vào đầu gân, cần sử dụng sức lôi dạn dĩ một cái. Mã Bất Tiến lập tức bị tiêu diệt tươi. đấu sĩ rút thêm tía bốn dòng gân nữa khiến cho thi thể Bất Tiến rời ra khỏi từng mảnh. Phu nhân bèn không nên quẳng xác ra biển cho cá ăn để đền rồng tội bạc đãi tình.

Còn Sở Khanh bị tẩm dầu tùng hương cùng keo vỏ gai, bên trong tuy vẫn còn sống nhưng phía bên ngoài không di chuyển được. đấu sĩ chạy đến tách bóc miếng vỏ gai nơi đầu ra, thì da đã bị dầu tùng ăn loét ra, chẳng bắt buộc dùng đao kiếm, chỉ tuốt một chiếc thì lột hết da. Độ nửa giờ sau, thân thể Sở Khanh chỉ với trơ lại một cục máu đỏ lòm nhưng vẫn còn đó thoi thóp. Phu nhân lại sai đem nước vôi rưới vào, tức thì toàn thân Sở Khanh nổi lên những chiếc bọt lớn. Chỉ trong chốc lát đã rữa nát thành mủ máu, rớt giết mổ trơ xương mà lại chết...”(4) .

Người đọc nhận biết hai truyện khác cách nhau về tài năng xây dựng tính cách, trung khu lí nhân vật, thẩm mỹ biểu cảm, miêu tả, từ bỏ sự…đồng thời khác xa nhau chừng về ý nghĩa, về tính người trong ứng xử.

Khác hẳn Truyện Kiều của Nguyễn Du, đọc Kim Vân Kiều truyện của Tàu, fan đọc mất hết cả cảm giác với một chị em Kiều tài sắc… mà lại dã man. Đâu đây thấp nhoáng hình bóng những mỹ nhân diễm lệ cơ mà vô cùng tàn ác trong sử sách Trung Quốc: Lã Hậu, Lệ Cơ, Triệu Phi Yến, Võ Tắc Thiên, Vạn Trân Nhi…

Kim Vân Kiều truyện mang tính cách luận đề với vệt ấn của tứ tưởng Phật giáo: trường đoản cú việc bố trí các nhân vật, sắp xếp diễn biến, tình tiết, kết cấu truyện… những hướng vào mục đích nhằm chứng tỏ cho đề thuyết: ác giả-ác báo: hễ gieo nhân xấu thì gặt trái dữ; nghiệp quả chồng chất sẽ cần trả… với trả bao giờ cho hết nghiệp chướng thì mới mong tận hưởng phúc nhờ vào nhân xuất sắc đã gieo…Vậy nhưng mà ở hồi 18, Kim Vân Kiều truyện lại biểu đạt một thiếu phụ Kiều hung tàn đến man rợ. Rõ là Thanh vai trung phong tài nhân đã rơi vào mâu thuẫn nội trên - vì làm sao phải chăng được khi đến hồi ở đầu cuối lại bố trí cảnh sum họp cho Thúy Kiều, một trái phúc không giành riêng cho kẻ dữ.

Sự mâu thuẫn, bất hợp lí này là vấn đề kém của Kim Vân Kiều truyện. Chỗ này Nguyễn Du sẽ cải biên, giải phóng chốt mâu thuẫn thật kì diệu bằng phương pháp để Kiều tha bổng hoạn Thư.

Trong thơ Nguyễn Du, Kiều tùng phục lẽ phải, không vị tình riêng mà bỏ qua chân lí. Tính bí quyết nhân đồ lại hoàn toàn nhất quán, biểu hiện rõ là người hiền lành lương thiện mà bị vùi dập xứng đáng thương…

Quả là tài năng nghệ thuật Nguyễn Du xứng đáng là bậc thầy của Thanh trọng điểm tài nhân.

Quyanđiểm của gs Trung QuốcĐổng Văn Thànhđánh giá tốt Truyện Kiều của Nguyễn Du là không khách hàng quan

Sau khi hiểu được Kim Vân Kiều truyện của nước mình tại thư viện Đại Liên năm 1981, GS. Đổng Văn Thành ngay tức thì viết bàichiêu tuyết cho Kim Vân Kiều truyện, introng Minh Thanh đái Thuyết Giám Thưởng trường đoản cú điển (5). Tuy nội dung bài viết đã công nhận Truyện Kiềucủa Nguyễn Du là công trình văn học tập nổi tiếng quả đât nhưng lại cho rằng Truyện Kiều chẳng qua chỉ là sử dụng thể thơ lục chén của việt nam để dịch lại một cuốn tè thuyết của trung hoa mà thôi.

Tương tự như trên, trong bài “So sánh truyện Kim Vân Kiều Trung Quốc cùng Việt Nam” trên “Minh Thanh tè thuyết luận tùng” GS. Thành cũng cho rằng: “Nguyễn Du chẳng đa số chỉ mượn chủ đề của tiểu thuyết trung hoa mà trong khi bê nguyên xi <…> Nguyễn Du không có bất kỳ một trí tuệ sáng tạo mới nào, chỉ đưa thuật hơi trung thực văn bản tiểu thuyết của Thanh chổ chính giữa tài nhân...” (6)

Bài viết này kể lại lời khen - cho rằng là của Kim Thánh Thán - đối với Kim Vân Kiều truyện: “…chữ nào thì cũng là đá ngũ dung nhan vá trời cả, công của người sáng tác chẳng hề kém cô bé Oa” (7). Đánh giá ghê gớm như thế khiến người đọc tưởng chừng như truyện này ngang tầm với Hồng lâu Mộng.

Vậy là một trong những mặt GS. Thành sử dụng nhiều Kim Vân Kiều truyện nước mình mang đến tột cùng, một mặt hết lời chê bai Truyện Kiều Nôm của Nguyễn Du, cho Nguyễn Du là bạn của kẻ thống trị quan lại Phong kiến cần cải biên những chỗ làm cho cho chân thành và ý nghĩa của truyện bị lệch lạc, làm bịt lấp đi tính “đấu tranh giai cấp”… chẳng hạn so sánh cảnh báo ân báo oán của Thúy Kiều giữa hai truyện, GS. Thành cho rằng cảnh được tả vào “Kim Vân Kiều truyện tuy gồm hơi tàn tệ nhưng trình bày hành vi chính đạo của người bầy tớ phản kháng, còn vào Truyện Kiều: nội dung đấu tranh giai cấp sống hễ này đã trở nên ngòi bút Nguyễn Du làm trở thành dạng, Nguyễn Du vẫn nhẹ nhàng vứt qua cấm đoán Thúy Kiều bắt bà bầu Hoạn Thư mặt khác lại khoan dung, tha bổng thiến Thư…” và cũng chính vì cải biên như vậy là “có sự tán thành với phần đông nhân trang bị thuộc kẻ thống trị quý tộc là thống trị xuất thân của mình. Nguyễn Du vẫn tìm mọi cách che che cho tội áp bức của giai cấp ấy, sửa chữa thay thế cuộc đấu tranh ách thống trị nghiêm túc đó thành cuộc tranh chấp đơn thuần giữa bà xã cả vợ lẽ ghen tuông tuông cùng với nhau trong gia đình…

Bài viết dài cơ mà xem ra là chủ quan, một là vì GS. Thành lưỡng lự tiếng Việt, bắt buộc đọc Truyện Kiều qua phiên bản dịch của GS. Hoàng Dật ước - phiên bản dịch nhưng dịch giả chỉ mới dám xem như là “bản dịch sơ bộ” - quả vậy, cách đây không lâu PGS Phạm Tú Châu đã bao gồm xem xét đánh giá bản dịch này, kê ra không hề ít chỗ GS. Hoàng Dật mong dịch sai Truyện Kiều của Nguyễn Du(8) và cũng bởi thế, phần lớn đoạn trích Kiều được Đổng Văn Thành mượn của GS. Hoàng Dật Cầu dùng làm minh chứng chỉ là các đoạn văn vần thô cứng, chẳng còn đâu cái thướt tha mượt mà của thơ Nôm tiếng Việt; hai là GS. Thành chỉ nghĩ về chuyện giai cấp mà chẳng chú ý tính người, khác hoàn toàn với Nguyễn Du.

Truyện Kiều vẫn thuần tuý là một trong những truyện thơ nước ta với công sáng sủa tạo rất cao của Nguyễn Du

Nguyễn Thạch Giang, Triệu Ngọc Lan, Lô Úy Thu vào “Một số nhận xét về Kim Vân Kiều truyện cùng với Đoạn trường tân thanh” đăng trên tập san Sông hương thơm số 2, 1994 đã giám sát và đo lường tỉ mỉ: Kim Vân Kiều truyện gồm tổng số 214 trang. Nguyễn Du đang lược bỏ 142 trang, chỉ dựa vào 72 trang để viết cần 1.313 câu trong tổng cộng 3.254 câu của Đoạn ngôi trường tân thanh. Vậy 1.941 câu còn sót lại là vày Nguyễn Du viết.

Trong nội dung bài viết gần trên đây nhất, GS. Nguyễn tự khắc Phi cũng viết bên trên Trang điện tử Hội bên văn Việt Nam: “…trên thực tế, Đổng Văn Thành vẫn coiTruyện Kiều của Nguyễn Du là bản dịch Kim Vân Kiều truyện của Thanh trung ương Tài Nhân. Tai sợ hơn nữa, do lần khần tiếng Việt, để đánh giá “bản dịch” của Nguyễn Du, để so sánh “bản dịch” ấy cùng với nguyên tác, Đổng tiên sinh lại trọn vẹn căn cứ vào “bản dịch lại” Truyện Kiều của Nguyễn Du ra Trung văn hiện đại của GS Hoàng Dật Cầu, một bạn dạng dịch nhưng với toàn bộ tâm huyết, công phu, Hoàng giáo sư cũng chỉ mới dám xem như là “bản dịch sơ bộ” với tự review là “còn gần như chỗ cực vi diệu, khúc tách của nguyên thi đương nhiên chưa tồn tại khả năng triển khai việc truyền đạt rất thực được” (9).

Thật vậy, một điều hiển nhiên là tương đối khó có người trung hoa nào thông thuộc tiếng Việt mang lại mức có thể thưởng thức được chiếc vi diệu, lạ mắt của câu chữ Việt trong thơ Nôm Nguyễn Du - yêu cầu nếu họ có nhận định rằng Truyện Kiều chẳng qua chỉ nên truyện dịch tiểu thuyết Tàu ra giờ đồng hồ Việt thì cũng là vấn đề dễ hiểu cũng chính vì để cảm nhận vừa đủ ý vị một tác phẩm văn học của một dân tộc bản địa thì xung quanh việc thông thạo tiếng nói, chữ viết, người đọc còn nên thấm được nền văn hóa truyền thống dân tộc ấy như tiết thịt. Đổng Văn Thành phê phán gay gắt Truyện Kiều Nôm tuy vậy lại là người trung quốc không biết giờ đồng hồ Việt thì các phê phán này không hẳn đúng, bởi chưa phát âm được nghệ thuật, ý nghĩa sâu sắc của từng câu, chữ thì sao có thể phê bình cả tác phẩm? Đến trên đây ta rất có thể phủ nhận ý kiến của Đổng Văn Thành và khẳng định: Nguyễn Du không dịch Kim Vân Kiều truyện ra giờ đồng hồ Việt nhưng mà chỉ dựa vào tình tiết để viết cần một truyện thơ new thuần Việt.

Chú thích:

(1) Biện Báo 卞豹 : một bộ tướng của của trường đoản cú Hải. Các bản dịch quốc ngữ của ta trước đây đã hiểu nhầm thành “Hạ Báo” bởi vì hai chữ “biện” 卞 với “hạ” 下chỉ hơn yếu nhau một chấm nhỏ tuổi ở trên.

(2) Kế thị : bà mẹ của hoạn Thư (Hoạn phu nhân) là bà xã của Thiên quan tiền Lại bộ.

Sau khi bị vứt thuốc mê bắt về nhà chị em Hoạn Thư, Kiều đã biết thành Kế thị mang lại a hoàn tấn công đập tàn nhẫn. Truyện Kiều của Nguyễn Du tuy có tả vấn đề Hoạn phu nhân trừng phạt Kiều nhưng lại không nhắc tên và kể bài toán Kế thị bị trừng trị vào hồi báo ân oán.

(3) Nguyên tác viết : 一人舉剉 Nhất nhân cử tỏa (Một người cầm “tỏa”). “tỏa” 剉 là một trong những loại dao sử dụng cắt cỏ chứ không hẳn là “cưa” như một trong những dịch giả trước đó đã dịch.

(4) Trích dịch từ Thanh trọng điểm tài nhân, Kim Vân Kiều truyện, hồi thứ 18: “Vương Thúy Kiều kiếm tru bất nghĩa hán; tự Minh tô kim tặng ngay hữu ân nhân” (開放文學, 金雲翹傳 Khai phóng văn học; Kim Vân Kiều truyện - http://open-lit.com).

Xem thêm: Tả Cây Chuối Hay Nhất - Top 10 Bài Văn Tả Cây Chuối

(5) MINH THANH TIỂU THUYẾT GIÁM THƯỜNG TỪ ĐIỂN; Hà Mãn Tử - Lý Thời Nhân, Chiết Giang Cổ Tịch xuất bạn dạng xã xuất bạn dạng năm 1992

(6) Phạm Tú Châu “So sánh Truyện Kim Vân Kiều trung hoa và Việt Nam”; 200 năm nghiên cứu bàn thảo “Truyện Kiều”, Nxb. Giáo dục, thành phố hà nội 2005.

(7)Nguyễn tự khắc Phi; Mối quan hệ giới tính giữa văn học việt nam và văn học china qua tầm nhìn văn học tập so sánh, NXB Giáo dục, Hà Nội, 2001, tr.178 – 189.

(8) Phạm Tú Châu; “Sóng gió bất kỳ từ một bạn dạng dịch” ; tạp chí Văn học tập nước ngoài, số 5, 1997.

(9) GS-TS. Nguyễn xung khắc Phi ; Truyện Kiều - một sản phẩm Việt Nam; (http://vanvn.net/news/11/589-truyen-kieu---mot-tac-pham-viet-nam.html ngày 07.07.2011)