Dàn Ý Kể Về Một Kỉ Niệm Đáng Nhớ Đối Với Một Con Vật Nuôi Mà Em Yêu Thích

     

Bài viết tập làm văn số 2 - ngữ văn lớp 8 đề 1: Hãy nhắc một kỉ niệm xứng đáng nhớ so với một con vật nuôi nhưng mà em yêu thương thích. Sau đây, noithatthoidai.vn nhờ cất hộ đến cho mình đọc những bài văn chủng loại hay nhất, mời các bạn cùng tham khảo.


*

Yêu ước của đề:Kiểu bài: từ sự phối hợp miêu tả.Nội dung: nhắc lại số đông kỉ niệm, những tuyệt hảo về một loài vật mà em đanghoặc đã có lần nuôi. Vd: Nét đáng yêu, sự hợp lý của nó...Nghệ thuật: Cần miêu tả vật nuôi đến sinh động cũng tương tự bày tỏ được cảm xúc của em với nó (yếu tố biểu cảm)Dàn bài:Mở bài: giới thiệu con trang bị nuôi mà em thân thiết.Thân bài: nói lại đông đảo kỉ niệm chung quanh loài vật nuôi đó.Vài đường nét về loài vật nuôi của em: lấy ví dụ nó từng nào tuổi? lông color gì? lớn haynhỏ?...Lai lịch bắt đầu của nó: Em bao gồm nó trong trường vừa lòng nào? download hay được aicho? những kỉ niệm thông thường quanh việc nó về với gia đình em?Chung quanh bài toán đặt tên mang đến nó? Em bao gồm kỉ niệm gì không?Buổi lúc đầu em đã có tình cảm với nó chưa? vì chưng sao? (Vd nó cắn giầy dép củaem, nó kêu có tác dụng em ko ngủ được, nó đi dọn dẹp vệ sinh hôi hám... V... V....)Dần dần dần em bị nó chinh phục như rứa nào? Chuyện gì khiến cho em không còn ghétnó? (Vd: Nó mừng thầm khi em đến lớp về. Nó cọ nguồn vào em an ủi. Nó là cảm hứngđể em làm cho dược một bài làm văn tốt, hoặc nó lập công bắt chuột...)Bây giờ thì em và nó đính bó cùng với nhau như vậy nào? (Nó là vệ sĩ của em? là bạncùng share vui buồn? Em quan tâm nó như thể em em vậy....)
Kết bài:Suy nghĩ về của em về nó.Sẽ cố giữ gìn và quan tâm nó như thể đó là 1 trong thành viên của gia đình

Bài chủng loại 1:Hãy nói một kỉ niệm đáng nhớ so với một loài vật nuôi mà em thương yêu - nhỏ mèo Xu Xu

Bài làm

Ngày còn nhỏ tuổi em vốn là một cậu bé bỏng vô cùng thương mến các nhiều loại động vật. Loài vật nào em cũng thích dẫu vậy em yêu duy nhất là con mèo. Thấy em quýt mèo nên mẹ đã cài cho em một bé mèo vô vùng dễ dàng thương. Em viết tên mèo là Xu Xu. Em với Xu Xu bao gồm một kỉ niệm khôn xiết đáng nhớ, đó là một trong những kỉ niệm suốt thời gian sống em tất yêu nào quên được.

Bạn đang xem: Dàn ý kể về một kỉ niệm đáng nhớ đối với một con vật nuôi mà em yêu thích

Mỗi ngày khi em tới trường về chú mèo Xu Xu thường xuyên ngoáy đuôi vô cùng vui mừng khi em đi học về. Mỗi tôi lúc em ngồi học bài chú mèo Xu Xu thường xuyên ngồi dưới chân của em ngoan ngoãn chờ em học bài. Em có nhiều kỉ niệm vui buồn nối liền với con mèo thân mật của mình. Ngày ngày chúng em hay vui chơi cùng với nhau, em thường đến mèo đi chơi cùng mình, liên tục ra công viên vào trong ngày chủ nhật rồi nghịch trò xua đuổi bắt hoặc bắt bóng. Em chăm lo chú mèo khôn xiết chu đáo cần chú mèo Xu Xu của em ngày càng mập hơn, mập ú và dễ thương. Buổi tối, lúc đi ngủ em thường ôm Xu Xu ngủ cùng. Bé mèo Xu Xu của em có tài năng bắt chuôt siêu siêu chỉ việc thấy nhỏ chuột sinh sống đầu thì chú mèo Xu Xu tức thì néo vào tường và nhảy ra vồ một chiếc thật cấp tốc gọm là chú con chuột đã nằm gọn trong nanh vuốt của bé mèo Xu Xu. Từ thời điểm ngày có nhỏ mèo Xu Xu mái ấm gia đình em mừng thầm hẳn lên do chú mèo rất đáng yêu, nó có tác dụng cho anh chị em cười mỗi khi nhìn nó chuyển động ngoáy ngoáy dòng đuôi, trông thiệt ngộ nghĩnh.

Kỉ niệm lưu niệm của em đó là một lần em lưu giữ mãi. Hôm đó, em với chú mèo đi ra khu dã ngoại công viên gần bên để đùa đuổi bắt như hồ hết lân. Em thường xuyên quăng láng đi thật xa rồi Xu Xu đi nhặt về mang đến em. Khi em đang lùi dần dần lùi dần để đưa đà ném bóng thật mạnh, thì rủi ro trượt chân xuống hồ ở bên cạnh công viên. Em đắn đo bơi bắt buộc vô thuộc hoang mang. Em tìm cách bám víu vào phần đa gì rất có thể nhưng xung quanh không có gì để em níu kéo được. Em ú ớ kêu cứu và hoang mang và sợ hãi lo lắng. Trong lúc nguy cấp, con mèo Xu Xu chính là ân nhân tương hỗ cho em. Lúc nó thấy em chợp chờn dưới nước, nó ngay tắp lự chạy đi kêu cười bao quanh ở ngay sát đó. Cũng chính vì vậy, ngay khi đó một bác bỏ đi bè bạn dục đã cuống quýt cứu em lên bờ an toàn. Sau lần suýt bị tiêu diệt đó, em vẫn vô cùng hàm ân chú mèo Xu Xu của mình. Đó là 1 trong kỉ niệm khôn xiết đáng nhớ đối với con trang bị nuôi cơ mà em yêu thương thích.

Em âm thầm cảm ơn chú mèo Xu Xu quan tâm của mình. Nhờ bao gồm nó nhưng mà em mới hoàn toàn có thể thoát được kiếp nạn đó. Em tự hứa hẹn với bản thân sẽ chăm sóc chú mèo Xu Xu thật giỏi để nó hoàn toàn có thể mãi mãi là người đồng bọn thiết suốt thời gian sống em.

Bài chủng loại 2:Hãy nhắc một kỉ niệm đáng nhớ đối với một loài vật nuôi cơ mà em ái mộ - nhỏ chó Tí Nị

Bài làm


Bạn bà mẹ tôi cho nhà tôi một bé chó nhỏ chừng vài tháng tuổi thời điểm tôi lên lớp bốn. Vị lúc kia tôi còn nhỏ dại nên chưa tồn tại ghi ghi nhớ gì nhiều nhưng cũng đều có một câu chuyện làm tôi lưu giữ mãi mang đến bây giờ.

Tôi đặt tên nó là Tí Nị. Nó thuộc như thể chó Chi-hua-hua nhưng dong dỏng được. Nó gồm bộ lông màu đá quý đất trông rất ngộ nghĩnh. Thân hình nó cân nặng đối: Ngực nở, bụng thon, bốn chân nhỏ, hạn hẹp cái đầu nhỏ tuổi cỡ trái banh lông, cặp tai dựng vùng lên khi nên nghe ngóng. Cái mõm ngắn với cái mũi tiến công hơi khôn xiết giỏi. Tí Nị nó khôn lắm. Ngoài ra nó hoàn toàn có thể hiểu được giờ đồng hồ người, đọc được dự định của người sở hữu của nó. Ở nhà, tôi không thường mang lại Tí Nị ăn nhưng nó vẫn dính víu mang tôi, đã nắm mà nó cũng có thể có cái tính hay tị tị nữa. Lúc mẹ với tôi chơi đùa với nhau thì nó ngồi ở bên cạnh kêu ư ử đòi chen vào cuộc vui.


Ban ngày, Tí Nị bên trong sân mát tuyệt tìm một nơi êm êm nằm, mõm gác lên nhị chân trước, đôi mắt lim dim. Thời điểm đó nó chẳng ngủ đâu, mà lại là đã trông đơn vị đấy. Một tiếng đụng nhẹ hay 1 bóng bạn thoáng qua, là nó ngỏng đầu lên, vểnh tai nghe ngóng. Tuy nhỏ nhưng tiếng sủa của Tí Nị vang xa ngoài ra nhà nào cũng nghe, thỉnh thoảng còn mắng yêu nó ồn ào. Lúc có bạn lạ lao vào nhà thì nó sủa hoài, sau đó thì nằm lặng nhìn người lạ đó, xem chừng bao gồm ý thứ gì xấu xa không. Tí Nị hung hăng lắm buộc phải khó ai dám vuốt đầu nó.

Ấy nuốm mà đối với gia đình tôi nó khôn xiết hiền. Nó hay phân trần tình cảm bằng cách ngoáy tít loại đuôi xuất xắc nằm yên dưới đất rồi ngóc đầu, song mắt lung linh chờ lệnh.

Lúc đầu tôi cũng chưa tin tưởng vào việc trông nhà đất của Tí Nị lắm, chưa hẳn là khinh thường nó nhưng tôi cứ thấy lo lo nạm nào ấy. Nhưng sau này thì ít có trộm cắp dám vào nhà tôi nữa. Trước đó nhà tôi tất cả trộm nhiều, nhưng tất cả một lần Tí Nị thấy trộm thì sủa vang làm ba tôi tỉnh giấc chạy ra. Thấy có tín đồ và chó sủa, tên trộm quăng quật lại chiếc A-ti-la và đôi dép để chạy thoát thân. Mỗi một khi tôi đi đâu về thì nó nằm trước cửa, đợi và nghe ngóng giờ đồng hồ xe quen thuộc. Cùng lúc tôi còn không thấy phương diện mũi Tí Nị đâu thì nó đã thấy tôi rồi. Nó chạy ra mừng tôi tíu tít. Thời gian đó mẫu đuôi của nó bắt buộc gọi là ngoáy tít, nhì chân trước chồm chồm lên như mong ôm choàng mang tôi. Miệng thì kêu ư ử, ăng ẳng vui lòng mừng rỡ. Đã thế đôi mắt còn đầy biểu cảm tha thiết bảo sao tôi không cảm động. Và cứ thế từng ngày trôi đi, tôi quí nó thời điểm nào không hay.

Trước đây bốn năm, nó vẫn rời xa tôi, nó không còn lân cận tôi nữa. Buổi tối đó, tôi ở trong nhà với cha mẹ. Khi ấy, tôi đang nghịch với Tí Nị thì nó bất chợt sủa lên một giờ đồng hồ rồi chạy ra đường. Tôi cũng lật đật chạy theo thì tận mắt chứng kiến cảnh... Tí Nị bị xe cán qua. Thời điểm đó, tôi sẽ chới với thiếu tín nhiệm vào mắt mình thì kẻ chạy mẫu xe ấy vòng lại cán thêm lần nữa làm Tí Nị gặm đứt lưỡi. Tôi đang không thể làm gì khi chứng kiến cảnh tượng bi đát thương đó. Hắn đã chạy mất hút còn tôi thì chỉ đứng khóc. Nghe giờ tôi khóc, ba bà bầu chạy ra xem gồm chuyện gì, hàng xóm cũng bắt đầu bu lại xem. Lúc đó, dường như tôi mất không còn cảm giác, không còn biết trời trăng gì nữa. Chị em nói, kế tiếp mẹ lấy nó đi chôn. Tôi thức giấc dậy không thấy Tí Nị đâu thì tôi lại oà lên khóc, ba người mẹ phải vồ về tôi, cùng xin đến tôi một nhỏ khác.

Tôi cũng khá bất thần vì chú chó thiết bị hai trong phòng tôi lại sở hữu hình dạng cùng tính biện pháp y như Tí Nị. Tôi nghĩ có lẽ rằng linh hồn của Tí Nị đã tích hợp thân xác của chú ấy chó này. Đúng là 1 trong chú chó trung thành, nó mong mỏi ở ở kề bên tôi. Với sau sự việc trên của Tí Nị, tôi vẫn nhốt nó sinh sống trong nhà. Giả dụ nó bị “bắt cóc” hay có chuyện gì nữa thì... Chắn chắn tôi bị tiêu diệt mất. Vị vậy, tôi chỉ ước trời mang lại nó được sống mãi bên gia đình tôi.

Tôi sẽ âu yếm nó như đứa em của mình vậy. Cảm ơn em đã mang lại chị biết sự trung thành với chủ của loại chó như vậy nào, Tí Nị à.


Bài mẫu 3:Hãy nói một kỉ niệm đáng nhớ so với một loài vật nuôi mà lại em thương yêu - bé mèo Mướp

Bài làm

Có một dạo, làng tôi rộ lên nạn bắt mèo. Những nhỏ mèo nhỏ trơ xương như của bà Phương, ngoại giả bị bọn chúng nó câu bắt huống chi bé Đen nhà tôi vừa béo, vừa đẹp, lại là giông mèo quý thì không thoát khỏi. Con Đen mất rồi nhưng nhỏ Mướp vẫn còn. Tôi tưởng con Mướp từ nay sẽ được ung dung vào ổ.

Xem thêm: Soạn Bài Chiếc Đồng Hồ, Kể Chuyện Tiếng Việt Lớp 5, Soạn Bài Kể Chuyện Chiếc Đồng Hồ Lớp 5

Chuyện kia xảy ra cách đó nhiều năm cơ mà tôi vẫn còn đó nhớ khôn xiết rõ. Hồi ấy công ty tôi có nuôi một bé mèo. Theo như hình dáng phía bên ngoài nên tôi khắc tên nó là Mướp. Mướp bao gồm bộ lông vằn vện như hể, hai con mắt sáng quắc trông cực kỳ dữ dằn dẫu vậy kì thực, nó là một trong những con mèo khôn xiết hiền lành. Nó hay lủi thủi một mình, không say mê ai bế ẵm, cơ mà nó cũng chẳng mê say gây chuyện với mấy con mèo sản phẩm xóm. Bữa ăn, tôi chỉ xẻn mang đến nó một tí cơm và mấy cọng rau. Nhưng, nó cũng chẳng kêu la, van xin thêm. Gồm có trưa tôi nhìn thấy nó nằm sưởi nắng ngoài sân. Đôi đôi mắt lim dim, một con bướm đậu bên tai nó cũng chẳng thèm đuổi. Tôi cứ suy nghĩ nó là con mèo lười đề nghị chẳng khi nào quan trọng điểm đến nó. Thời gian cứ bình tĩnh trôi như nó vốn có. Rồi một hôm, Mướp quăng quật đi tía ngày. Tôi cũng chẳng nên biết nó đi đâu, có tác dụng gì. Ngày thứ bốn thì nó về, nhỏ sọp đi một nửa. Nhưng mà nó đã tất cả bụng. Rồi thì nó đẻ, nó đẻ con. Bốn bé mèo không đủ lông. Đỏ hon hỏn. Duy gồm một nhỏ trông còn cứng cáp nhưng coi chừng yếu ớt ớt lắm, khó khăn sống nổi. Người mẹ tôi gói ba con tê lại, chép miệng tiếc rẻ: “Thôi, đành vứt đi vậy”. Mướp cô" giữ lại lại con cuối, nó ấp bé vào lòng, liếm không còn mình mẩy nhỏ mèo bé đang thoi thóp thở. Nhưng, cái việc làm đó hình như là xuất xắc vọng. Bà bầu tôi gói nốt nhỏ kia vào rồi chôn ra sau vườn. Hôm đó, Mướp bỏ ăn, nó kêu gào suốt. Đến đêm, tôi vẫn còn đấy nghe giờ gào đứt ruột của nó. Anh cả nói: “Chắc nó ghi nhớ con, tội nghiệp”. Từ đi dạo ấy, tôi ban đầu chú ý mang lại nó hơn với từ dạo bước ẩy, nó càng trở buộc phải lầm lũi hơn. Nó chỉ xung quanh quẩn nghỉ ngơi xó phòng bếp nhưng không bao giờ ăn vụng. Từng bữa, tôi mang đến nó thêm một miếng thịt tuy thế nó chỉ nhấm mấy cọng rau xanh rồi lại bỏ ra ngoài vườn cào cào như lục tìm đồ vật gi đó.

Tháng ba, đơn vị tôi có thêm một nhỏ mèo nữa. Đó là một trong con mèo cái đen tuyền trông khôn cùng thích mắt. Không giống với bé mèo Mướp, nó hay dụi đầu vào lòng hoặc quanh quẩn quanh bên tín đồ để được chăm lo vuốt ve. Nó tuyệt gâysự cùng với mấy bé mèo hàng xóm rồi tấn công nhau, có khi tung cả máu. Bữa ăn, nó thường xuyên lân la sang trọng chỗ nhỏ Mướp để ăn tranh. Cứ mỗi lần như thế, con Mướp lại quay lại rồi lặng lẽ âm thầm ra khỏi bếp. Rồi, tương tự như Mướp, nhỏ Đen gồm chửa. Bởi vì được anh chị chăm sóc cho nên nó “mẹ tròn, nhỏ vuông”. Mẹ con nhỏ Đen sinh sống trong một chiếc ổ rơm cạnh cửa nhà bếp. Mỗi lần con Đen liếm láp quan tâm lũ mèo con, tôi lại thấy con Mướp đứng khép nép sau cánh cửa, quan sát với vẻ thèm thuồng. Một lần, nhỏ Đen ra bên ngoài sân sưởi nắng, con Mướp ngay tắp lự khẽ vào ổ, lén chăm lo bọn mèo con. Nhưng mà khi nó đang tận thưởng sự đặm đà của tình mẫu mã tử thì bé Đen xuất hiện. Mướp hoảng hốt nhảy vọt thoát khỏi ổ rồi lao vút qua cửa ngõ sổ. Con Đen xù lông, mắt long lên vì tức giận cơ mà rồi sau vài ba phút, nó lại dịu đi với vào ổ cho bằng hữu mèo con bú.

Có một dạo, làng tôi rộ lên nạn bắt mèo. Những con mèo gầy trơ xương như của bà Phương, bên cạnh đó bị bọn chúng nó câu bắt huống chi con Đen bên tôi vừa béo, vừa đẹp, lại là giông mèo quý thì không thoát khỏi. Con Đen mất rồi nhưng con Mướp vẫn còn. Tôi tưởng bé Mướp trường đoản cú nay sẽ được ung dung vào ổ. Thì bỗng dưng một hôm, chị em tuyên bốvới cả nhà:


– bọn mèo con giờ đang mở mắt, có thể ăn cơm trắng được, phiên chợ tới sẽ đem bán. Tôi đơ mình, phần thì tiếc vì tôi vô"n quý mèo con, phần thì thấy tội cho bé Mướp. Tôi nỗ lực năn nỉ nhưng mà không thay đổi được đưa ra quyết định của mẹ. Ngày mẹ đem bè lũ mèo con đi bán, con Mướp lăn lộn mọi nhà. Nó lại kêu lại thét, lần này còn dữ dội hơn lần trước. Tôi cũng yêu quý nó lắm. Mấy hôm sau, ko thấy nó đâu nữa. Ngần ngừ nó có bị bắt không? xuất xắc nó đi xa nên bị lạc? tuyệt bão nạm này, nó đã biết thành cây đè chết rồi? Mướp ơi!

Bài mẫu 4:Hãy đề cập một kỉ niệm xứng đáng nhớ so với một loài vật nuôi cơ mà em mến mộ - con mèo mày Mi

Bài làm

Mỗi lần nghe giờ đồng hồ mèo kêu, lòng tôi lại rộn ràng tấp nập tưng bừng. Một hôm, bà bầu tôi mang một con mèo bé về để nuôi khiến những kỉ niệm giữa tôi với bé mèo ngươi Mi hình như lại ùa về trong tim trí tôi. Và khắc sâu trong tâm tôi nhất sẽ là kỉ niệm tôi đổ tôi mang đến Mi Mi làm vỡ chiếc lọ hoa quý.

Hồi ấy, nhân dịp sinh nhật tôi mẹ tặng ngay cho tôi một chú mèo con. Chú ý thật non lướt nhưng lại xinh xắn dễ thương. Tôi chẳng hiểu chị em tôi tặng ngay tôi món vàng này để làm gì và dần tôi mới hiểu. Chú mèo cứ thế lớn lên theo năm tháng, chú càng to càng ra dáng vẻ anh dũng, oách phong. Chú gồm thân mũm mĩn lâu năm như một chiếc phích con. Chiếc đầu mi Mi tròn như cố tay trẻ con em. Đặc biệt hơn, hai con mắt chú lộng lẫy to tròn như hai hòn bi ve, dịp thì mở to lớn tròn, thời điểm thì lim dim, đôi mắt ấy vào đêm tối sáng như viên pha lê. Đôi tay chú lúc nào thì cũng vểnh nhằm nghe ngóng. Ấn tượng nhất vẫn là bộ ria nhiều năm nhọn như chùm kim bạc bé nhỏ. Chú có bốn chân nhỏ rất cấp tốc nhẹn, dưới đa số móng viết sắc là một trong miếng giết thịt cứng dày như miếng đệm đề xuất Mi ngươi đi siêu nhẹ nhàng. Mày Mi thông thường sống cùng với tôi từ nhỏ nên nó ngọt ngào và khôn xiết quý mến tôi. Nó ngoan ngoãn và luôn chơi đùa với tôi.

Nhờ món quà quý hiếm này của người mẹ màtôi bắt đầu hiểu thấm thía được ý mẹ ao ước truyền đạt mang lại tôi. Mẹ mong muốn tôi phải ghi nhận yêu thương con vật, phải ghi nhận quý trọng số đông thứ và mẹ ao ước tôi tự hoàn thiện mình hơn. Tôi cùng Mi mi cứ thế lớn lên với gắn bó gần gũi với nhau cùng với hồ hết kỉ niệm xinh tươi trong sáng nhưng lại cũng không ít niềm vui nỗi buồn. Tuy vậy tôi vẫn nhớ nhất là lúc tôi đổ tội mang lại Mi mi và cũng là lúc tôi ko được bắt gặp Mi mày nữa. Hôm ấy, vào một buổi sáng công ty nhật, chị em tôi bảo tôi sinh sống nhà vệ sinh nhà cửa. Tôi nghe bà bầu và tung tăng thế chổi vệ sinh dọn. Mày Mi cũng vậy, thấy tôi bận bịu nó cũng quấn quýt bên chân tôi dụi nguồn vào chân tôi như nũng nịu. Tôi vừa vệ sinh vừa vui chơi, chơi đùa với chú. Chú cứ đứng bên tôi cào dịu vào chân tôi như mong chơi đùa tiếp. Tôi để chiếc khăn bên trên bàn và khom xuống bế nó ngồi trên bàn. Tôi vừa lau vừa chơi giỡn, chẳng may tôi vô tình đẩy dòng lọ hoa rơi xuống khu đất một tiếng ” choang” vang lên. Tôi chú ý mà sợ hãi, phương diện tôi tái phát khi nhìn thấy những mảnh vỡ vạc trên mặt sàn nhà tôi lẩm bẩm:

-Đây…. đây…. Chẳng đề nghị là….

Đúng lúc đó, bà mẹ tôi chạy tới. Chị em tôi hỏi.

-Có chuyện gì hả con?

Nhìn bà mẹ xem, nét mặt mẹ bây giờ tự nhiên rúm lại như khôn cùng tức giận, đề nghị rồi, dòng lọ hoa ấy là đồ cổ rất quý hiếm và vô cùng đắtvà khó rất có thể tìm được mẫu bình nào rất đẹp như thế. Vả lại, đó là cái bình nhưng ông nội đã vướng lại cho ba tôi trước khi qua đời. Bà mẹ tôi tá hỏa hỏi?

-Ai làm vỡ tung cái bình này.

Tôi run run nhặt các mảnh vỡ, người run gắng cập, từ bây giờ tôi chẳng biết trả lời mẹ như thế nào? và nếu vấn đáp mẹ sẽ đánh tôi mất. Tôi nhìn người mẹ rồi nhìn bé mèo đã ngồi trên bàn, mồm tôi tức thì lẩm bẩm.

-Dạ… mẹ… mày Mi làm vỡ tung ạ!

Trời ơi! nguyên nhân tôi lại nói vậy! ngươi Mi có làm cái gi đâu, nó không tồn tại tôi mà. Bà mẹ tôi chăm bẳm nhìn vào chú, mẹ nhìn loại chổi quật vào bạn nó mấy phát. Nó cứ rên lên ” meo meo” cùng ngơ ngác quan sát tôi như mong mỏi hỏi tôi ” lý do mẹ chị lại tiến công em”. Tôi yêu đương nó quá dẫu vậy biết làm rứa nào? tôi khóc nức nở xin người mẹ đừng tiến công Mi mi nữa, tội nghiệp đến nó. Bên cạnh đó nó vẫn hiểu chuyện cùng không kêu nữa, nó cứ gửi cặp mắt chừng chừng nhìn vào tôi. Giờ đây, nó không quan sát tôi với góc nhìn âu yếm, nũng nịu nữa mà hiện giờ nó muốn nhìn tôi như mong mỏi trách tôi tại sao lại đổ tội mang lại nó. Buổi sáng ấy ở đầu cuối cũng trôi qua, mọi bài toán lại diễn ra bình thường. Chỉ tôi và Mi ngươi là khóc, nó không áp theo tôi nữa, nó cứ nằm yên trong góc nhà. Tôi cũng cảm thấy đau lắm, yêu quý nó các lắm, toàn bộ là trên tôi mà, tôi làm vỡ bình hoa đó mà. Cơ mà phải làm sao đây, tôi đã lỡ tâm sự rồi, với tôi cũng không tồn tại lòng gan góc để nhận lỗi. Tôi ao ước chuyện này qua nhanh và tôi cùng Mi mi lại thân mật như trước. Thốt nhiên nhiên, từ sảnh tiếng chó sủa kêu vang, giờ mèo kêu. Trời, kia là bác bỏ mua chó mèo, bác đến đây làm gì. Bà mẹ tôi bảo vào bắt ngươi Mi, tôi sững người, nhìn chưng ấy tiến mang đến chỗ mèo bế nó đi, nguyên nhân tôi ko chạy đến mà ôm nó. Lý do chân tôi ko đi được. Tôi cứ đứng yên, đôi chân tôi như bị đóng góp chặt bên trên đá vậy. Mi Mi cũng thế, nó cứ nằm im để bác ấy bắt. Tôi bỗng dưng òa lên khóc cùng van xin mẹ đừng chào bán nó đi. Mẹ tôi vẫn nhất quyết bán chú, nhưng mà nói:

-Bán nó đi, vướng lại nuôi làm cái gi để nó phá hủy à?

Tôi vẫn vật nài mẹ. Tôi chú ý Mi mi vẫn ánh mắt ấy nói cứ nhìn tôi như hy vọng mắng, ý muốn trách tôi. Nhưng toàn bộ đều đang quá muộn quá, bác bỏ bắt mày Mi vào lồng rồi ngồi lên xe sản phẩm đi, bóng mi Mi xa dần dần xa dần dần rồi mắt hẳn. Tôi như gục bửa xuống, khung trời như tối sầm lại đổ lên đầu tôi vậy. Thời gian này, tôi như một xác bị tiêu diệt không hồn.

Rồi năm tháng cứ cố kỉnh trôi qua, mọi bạn trong gia đình không ai còn nhớ mang đến chuyện đó cả, dẫu vậy tôi vẫn lưu giữ mãi chuyện kia với một trung tâm trạng cực kì ân hận, nhức đớn. Tôi quyết định đặt nhỏ mèo mới sắm này tên là mi Mi nhằm bù đắp các mất mát và Mi mày tôi thương yêu đã buộc phải chịu.Tôi tự hẹn sẽ quan tâm thật xuất sắc cho con mèo mi Mi mớinày và sẽ không khi nào lừa gạt nó.

Bài mẫu 5:Hãy nhắc một kỉ niệm đáng nhớ so với một con vật nuôi nhưng mà em ái mộ - con chó Phi Phi

Bài làm

Tuổi thơ của ai ai cũng gắn bó với một con vật nuôi xứng đáng yêu, đó rất có thể là chú rùa, chú chim giỏi chú mèo... Riêng với tôi, tuổi thơ của tôi gắn cùng với chú chó Phi Phi dũng cảm.

Phi Phi là chú chó lai béc-giê nhưng mà tôi đã.. Nhặt được trong công viên! Chuyện là cố gắng này: từ thời điểm cách đây chừng một năm, vào giờ chiều tôi đi bằng hữu dục vào công viên. Đang chạy bộ, tôi bỗng nghe giờ đồng hồ rên yếu ớt ớt trong lùm cây. Tò mò, tôi rẽ đám lá quan sát vào thì thấy một chú chó bé dại yếu ớt đang nằm rên trong mẫu hộp giấy. Yêu quý chú quá, tôi mang lại nuôi. Tôi không ngờ, lúc với Phi Phi về bố mẹ không hồ hết không trách tôi nhiều hơn giục tôi đi rước sữa đến chú uống nữa!

Bây giờ thì Phi Phi đã mập lắm. Lông chú màu black mượt, tư chân cao cùng chắc. Hai tai lúc nào thì cũng dựng lên lắng tai mọi âm thanh xung quanh. Mẫu mũi thì thời gian nào cũng có thể có vẻ khịt khịt như đánh hơi những thứ. Phi Phi siêu ngoan và can đảm. Khi buổi tối trời, chú luôn ra kế bên hiên nằm canh. Gồm Phi Phi nghỉ ngơi ngoài, anh chị em tôi cực kỳ yên trung tâm đi ngủ. Vắt rồi, mang đến một ngày, gồm chuyện xảy ra, mái ấm gia đình tôi đã cảm nhận được thâm thúy sự anh dũng và lòng trung thành với chủ của Phi Phi.

Xem thêm: Về Nhà Đi Con Tập Ngoại Truyện Tập 4, Về Nhà Đi Con Tập 4

Đó là 1 đêm mùa đông gió rét. Như đa số hôm, Phi Phi vẫn ở canh ở ngoại trừ hiên. Anh chị tôi đã ngủ thì hốt nhiên nghe giờ đồng hồ Phi Phi sủa dữ dội, giờ chú giằng dây xích rất ít xoảng. Bố vội vàng nhảy dậy rồi vơi nhàng nắm gậy lách ra ngoài. Cuối góc vườn, một bóng đen khả nghi sẽ di chuyển. Thấy động, hắn nhanh nhảu trèo tường hòng thoát ra ngoài. Bố vừa hô hét hàng xóm vừa lao theo thương hiệu trộm. Phi Phi cũng lồng lộn chồm lên, dây xích bị giằng teo hết mức. Tía đuổi theo tên trộm, bất ngờ, hắn quay trở lại đạp rất mạnh tay vào bố. Bị lỡ đà, ba ngã xuống. Hắn lợi dụng lúc ấy đè lên trên người bố, tay đề nghị rút bạo phổi con dao ra rồi vung lên. Thiết yếu lúc ấy, Phi Phi tự đâu lao đến ngoạm vào tay vắt dao của hắn rồi mặc đến gã gian phi đẩy, sút đánh như thế nào thì cũng kiên quyết ko nhả tay hắn ra. Cuộc thứ lộn tạm dừng khi các cô bác hàng xóm ùa tới trói gô tên trộm lại. Chị em tôi vừa xuýt xoa dìu bố vào trong nhà vừa nhắc chị em tôi mang sữa cho Phi Phi và đưa chú vào nhà.

Sau hôm ấy, Phi Phi khét tiếng cả khu phố với mẩu truyện “cứu chủ”. Kẻ tà đạo bị bắt kế tiếp đã khai ra tương đối nhiều vụ trộm nhưng hắn nhúng tay vào. Gia đinh tôi và Phi Phi còn được tuyên dương nữa!

Phi Phi vẫn sống cùng mái ấm gia đình tôi cho đến bây giờ. Chú luôn luôn được các bạn cưng chiều cùng yêu quý, đặc biệt là tôi. Phi Phi tuy là 1 trong chú chó nhưng có khá nhiều điều đáng để chúng ta học tập đúng không nhỉ các bạn!

Bài mẫu 6:Hãy nhắc một kỉ niệm xứng đáng nhớ so với một con vật nuôi mà em ưa chuộng - nhỏ chó Ri Na

Bài làm