ĐỀ VĂN 9: HÃY NÊU SUY NGHĨ CỦA EM VỀ BÁC HỒ KÍNH YÊU

     

Dòng ngày tiết đỏ da vàng mà tôi với vẫn chảy đầy đủ trong tiết mạch, tôi nằm trong về vị trí ấy, nơi của không ít câu chuyện đấu tranh hào hùng hạn chế lại ngoại xâm. Cha kể tôi nghe về bác bỏ Hồ, tín đồ một đời dạt dẹo vì độc lập, thoải mái của dân tộc. Người một đời giản dị, buộc phải mẫn, hi sinh vày Tổ quốc, mang lại muôn núm hệ sau. Những mẩu chuyện về bác bỏ càng thôi thúc tôi quay về để một lần được viếng, một lượt được tận mắt nhìn Người.

Bạn đang xem: đề văn 9: hãy nêu suy nghĩ của em về bác hồ kính yêu

Tôi như ý sinh ra và phệ lên sinh hoạt một đất nước thanh bình, tươi đẹp. Kí ức tuổi thơ tôi là những thành tháp cổ tích, là hải dương hồ xanh thẳm, là tuyết trắng, là ông già Noel mang quà mỗi độ Giáng sinh. Việt Nam, khu vực chỉ nhì mùa mưa nắng, địa điểm miền nhiệt đới lanh tanh với nhiều những vết bụi bặm, một xứ sở xa xôi mà tôi chỉ biết qua lời của Mẹ, vậy mà lòng tôi cứ canh cánh mong về. Mẫu máu đỏ domain authority vàng mà tôi mang vẫn chảy hầu hết trong huyết mạch, tôi nằm trong về nơi ấy, nơi của những câu chuyện đấu tranh hào hùng phòng giặc nước ngoài xâm. Tía kể tôi nghe về bác bỏ Hồ, bạn một đời dạt dẹo vì độc lập, thoải mái của dân tộc. Fan một đời giản dị, đề nghị mẫn, hi sinh vày Tổ quốc, đến muôn cố gắng hệ sau. Những mẩu chuyện về chưng càng thôi thúc tôi trở lại để một đợt được viếng, một đợt được tận ánh mắt Người.

“Không có việc gì khó

Chỉ sợ hãi lòng không bền

Đào núi và phủ biển

Quyết chí ắt làm cho nên”.

Xem thêm: Cấu Trúc “ Make Full Use Of Là Gì Cụm Từ Make Full Use Of Là Gì

Lời chưng dạy như kim chỉ nam, dẫn đường cho bao nuốm hệ. Bạn là tấm gương sáng của sự việc bền bỉ, kiên định vượt qua khó khăn, dẫu gian nan luôn trùng vây trước mặt. Thời gian Bác sinh sống và chuyển động ở Xiêm (Thái Lan) vào khoảng thời gian 1927, từ Phi-Chịt, Bác mong muốn đến U-Đôn nhằm tìm thăm kiều bào. Đường đi trắc trở, trèo đèo thừa suối, trên vai lại bắt buộc gánh nặng trĩu hành trang, tưởng chừng tín đồ gục ngã, tuy thế không, lòng yêu thương đang trở thành sức mạnh bạo để chưng vững rubi tiến bước. Người luôn tự dặn lòng lời dạy dỗ của fan xưa “thiên hạ vô nan sự, nhân trung khu tự bất kiên”. Mẩu chuyện tuy đối chọi sơ tuy nhiên đầy xúc động. “Nhẫn” không chỉ tồn tại kiên trì trong chưng ở đa số chuyện đẩy đà mà tức thì từ chuyện nhỏ, sự vững chí ấy theo tín đồ suốt cuộc hành trình nhân cầm cố để quyết trọng điểm giành độc lập, tự do thoải mái cho dân tộc, nó đang trở thành thứ trang bị lợi hại có tác dụng thực dân kinh vía, khiến đế quốc tởm hồn.

Xem thêm: Làm Thế Nào Để Thoát Khỏi Chế Độ Bôi Đen Văn Bản, Trong Word, Mẹo Bôi Đen Văn Bản Trong Word

*
Bác Hồ trở về viếng thăm quê Kim Liên, nghệ an năm 1961

Khi nghe về đức Vua trong số những câu chuyện cổ, ta thường nhớ đến các cung điện nguy nga tráng lệ, cạnh bên hàng trăm tùy tùng hiến dâng vô vàn món ngon, đồ dùng lạ. Nhưng chưng lại trọn vẹn khác. Với song dép "cà tàng" mà bôn ba cả nắm giới, khiến bè bạn năm châu nể phục do sự giản dị, đối chọi sơ. Bạn không câu nệ chuyện lễ thức “Bác liệu có phải là Vua đâu?”. Bác luôn hòa mình, phân tách ngọt sẻ bùi thuộc mọi người chung quanh từ đĩa cơm manh áo. Bạn không gật đầu đồng ý việc bản thân được đối đãi quan trọng như một vị lãnh tụ mà mong muốn được bình đẳng như hồ hết người. Thời điểm cuối năm 1961, khi về thăm xã Vĩnh Thành, thị trấn Yên Thành, tỉnh Nghệ An, chưng đứng nói chuyện với đồng bào giữa dòng nắng gay gắt, bạn hữu chủ tịch thị xã tìm mượn chiếc ô cho Bác, thì Người quay lại hỏi “Thế chú tất cả đủ ô khiến cho tất cả đồng bào không?”. Loại tôi cá nhân trong con fan một vĩ nhân luôn đứng sau cái bình thường của quần chúng. Chưng bình đẳng, xem xét mọi giai cấp. Từ cụ công cụ bà đến em bé, từ dân tộc bản địa đến miền xuôi, mỗi tầng lớp như ở riêng một ngăn khu vực trái tim mà tình nhân thương hơn cả bạn dạng thân mình. Hình hình ảnh Bác ngồi quạt cho phần đông thương thương binh hay fan ra đồng có tác dụng ruộng cùng với nông dân tồn tại trong tôi đầy xúc động. Những mẩu chuyện về Bác là 1 trong những chuỗi bài học kinh nghiệm về đạo làm bạn mà tôi không tìm thấy được trong sách vở nhà trường.

“…Vui sao một sáng sủa tháng năm

Đường về Việt Bắc lên thăm chưng Hồ

Suối nhiều năm xanh mướt nương ngô

Bốn phương lồng lộng hà nội gió ngàn…”

(Sáng mon Năm-Tố Hữu)

Tôi đã hết có cơ hội để được “Bàn tay nhỏ nắm tay Cha/ Bàn tay Bác nóng vào da, vào lòng”. Nhưng mà vẫn mong mỏi sao được một đợt ngắm fan trong giấc ngủ bình yên. Tôi ước ao ngày về, nhằm tận mắt nhìn ngôi công ty sàn đơn sơ, và để được thấy hồ nước sen mà chưng vun gạch năm nào. Tôi mong mỏi được nghe nhiều hơn thế những huyền thoại về bác bỏ kính yêu, để rồi thêm trường đoản cú hào là nòi Lạc Hồng. Tôi hóng ngày ấy lắm…