Bài Viết Về Bạo Hành Gia Đình

     
“Cô sẽ ghi vào nhật ký kết đời đi dạy của chính bản thân mình về nội dung bài viết này với thật nhiều cảm xúc. Cô cảm ơn em”. Đó là lời chia sẻ rất tình yêu của gia sư dạy văn Nguyễn Thị Châu dành riêng cho Nguyễn Thị Cúc - học sinh lớp 12/11 - trường THPT nguyễn trãi (Đà Nẵng).

Bài viết được tiến hành bởi đề bài: “Trình bày suy xét của anh (chị) về hiện tượng kỳ lạ bạo lực mái ấm gia đình trong xóm hội hiện nay”.

Bạn đang xem: Bài viết về bạo hành gia đình

Trong phần chấm điểm, cô Châu nhấn xét: “Bài viết đáp ứng được yêu ước của đề bài, nhiều sự sáng tạo, có khá nhiều ý sâu sắc, miêu tả sự cứng cáp trong để ý đến và nhấn thức buôn bản hội. Còn mắc lỗi diễn đạt, thiết yếu tả dẫu vậy không nhiều".

Cô giáo Châu vẫn chấm điểm bài xích văn được chấm “9+1=10” bởi lý giải: “Bài viết còn mắc lỗi về chính tả buộc phải tôi mang đến 9 điểm, nhưng mà lại cộng thêm một điểm về sự việc sáng tạo, độc đáo, mới lạ”. Được biết, trên đây cũng là vấn đề 10 thứ nhất cô Châu chấm trong suốt 15 năm dạy học.

Sau đây bài xích văn của học sinh Nguyễn Thị Cúc được giáo viên Nguyễn Thị Châu – giáo viên dạy Văn ngôi trường THPT phố nguyễn trãi (Đà Nẵng) phân chia sẻ.


*
bài văn của học viên Nguyễn Thị Cúc.

"Sao anh lại tấn công em cố gắng này... đừng tấn công em nữa anh ơi!"

Mới chiều ngày hôm qua đây thôi, bên trên đường tới trường về tôi gặp một cảnh tượng thật nhức lòng, một người đàn ông tấn công tới tấp vào mặt, sống lưng một tín đồ phụ nữ. Vừa nỗ lực chống chọi cùng với cơn khát bạo hành của chồng, chị vừa thút thít van xin: "Sao anh lại đánh em nuốm này... đừng tiến công em nữa anh ơi!". Tôi tương đối sững người, mà lại cũng ko lấy có tác dụng lạ bởi vì đã từng chứng kiến cảnh như vậy này các lần. Ấy rứa mà bấy lâu tôi lại nghe bạn ta nói rằng: "Gia đình là khu vực để yêu thương thương".

Đã trôi qua 1 khoảng thời hạn khá nhiều năm tôi đang sống, vẫn làm, đang ra đi... Và tìm tòi những bằng chứng cho điều bản thân nghe thấy. Vắt rồi, lại đắng lòng biết mấy, khi tôi chợt nhận ra thời gian càng quay nhanh thì tình fan cũng dần dần tan biến. Cuộc sống thường ngày vô trọng điểm làm nguội lạnh cảm tình trong trái tim từng người. Xã hội đổi thay và lòng người cũng dần thay đổi, mọi đo lường và tính toán thiệt rộng trong cuộc sống làm mất đi đầy đủ vẻ đẹp thoải mái và tự nhiên vốn có, niềm hạnh phúc thì ít tuy nhiên đắng cay lại nhiều, từng nào mảnh đời xấu số vì cuộc sống đời thường gia đình ko hòa thuận, thậm chí là tan vỡ, và gần như hiểm nguy luôn rình rập... Tôi cười gượng: “Đấy! Một thảm họa tuyệt nghịch cảnh è gian?” quá xót xa, tôi căm ghét và lên án những hành vi tàn ác này - bạo lực gia đình.

Ở cõi vô hay này mấy ai còn lạ lẫm với quan niệm “bạo lực gia đình”, nó đang diễn ra hàng ngày, hàng giờ trong chính cuộc sống của mỗi cá nhân chúng ta. Bạo lực gia đình, một nhiều từ ngắn gọn, chỉ mang lại những hành động độc ác, vô nhân tính, vô đạo đức, không hề nhân phẩm của một trong những người trong thôn hội, hành vi đó xảy ra trong phạm vi gia đình, giữa các thành viên với nhau. Không đông đảo ở nước ta nói riêng cơ mà nó bao hàm cả toàn rứa giới, nhất là các quốc gia thuộc Châu Phi. Hằng năm trên cố kỉnh giới, số fan chết cùng bị thương vày loại tệ nạn này không chấm dứt tăng lên. Thật đau buồn biết bao cho đều điều họ đã thấy. Cùng tôi nghĩ, bao gồm hay không? Ở đâu? mang lại tôi xin nhị chữ công bằng.

Xem thêm: Phân Biệt Hiện Tại Phân Từ Và Quá Khứ Phân Từ, Ngữ Pháp Tiếng Anh: Phân Từ

sát đây, nổi cộm trên các sách báo, những phương tiện thông tin đại chúng là những vụ thương trọng điểm về bạo hành trẻ nhỏ khiến người xem không dứt suy nghĩ. Từ thời điểm cách đó vài ngày, dư luận người việt nam không khỏi xôn xao và mến yêu cho cháu bé bỏng 15 tháng tuổi ở tp hcm bị chính cha mẹ mình đánh chấn thương sọ não. Một sự thật ngỡ ngàng khiến cho người xem bất bình khi thủ phạm lại thừa thản nhiên nhận định rằng đó là “chuyện bình thường”. Tôi như nghẹn ứ lồng ngực khi nghe người chị em trả lời thắc mắc của phóng viên nhà báo: “Nó bị ngã xe mà!”. Một lời nói lạnh nhạt tới tận xương tủy, tôi cơ buốt thân mình, đấy cũng gọi là bà mẹ sao? - bạn mang nặng nề chín mon mười ngày, tôi tự hỏi. Hình như là tôi vẫn khóc, tuy thế nước mắt tôi không rơi... Nguyên nhân là tôi vẫn lo mang đến số phận, mang đến tương lai mờ mịt của đứa trẻ con này.

thuộc trên tuyến phố chạy dọc vào miền nam yêu quý, xung quanh năm ruộng đất tốt tươi, cò cất cánh thẳng cánh, vẫn còn đó hiện lên ở trên nét mặt của mỗi người dân Hậu Giang xóm quê nghèo một nỗi bang hoàng như gặm xé trọng tâm can khi được ai đó hỏi về chuyện cậu học viên cấp 1, N.V.T bị thân phụ và bà mẹ kế đánh gãy xương sườn, nhốt vào chuồng chó 3 ngày không cho ăn. Nói tới đây tôi không hề kìm lòng mình được nữa, sự chua chát phủ lên trong từng tương đối thở của mình. Tôi từ hỏi nguyên nhân lại thế? những người làm phụ huynh đó liệu họ bao gồm cảm thấy đớn nhức khi hành hạ con cháu mình không? tuyệt vì do em lỡ với số kiếp nhỏ riêng nhằm “đến đây” làm người?


Chuyện của rất nhiều thiên thần nhỏ chỉ là một trong những nốt trầm trong phiên bản nhạc bạo lực bay bổng, còn phần nhiều nốt cao luôn vút lên cùng với biết bao bi kịch. Hạnh phúc gia đình vỡ tan, bé cái gặp nhiều bất hạnh... Có mặt với thân phận phụ nữ ai không mong gặp được người ông chồng yêu mến mình. Cảnh cuộc sống hạnh phúc viên mãn luôn là niềm ý muốn của bao cô gái trẻ. Khi tình yêu thăng hoa, thú vui ấy sẽ dần lớn theo năm mon nhưng bao gồm ngờ đâu này lại trở thành địa ngục. Tình thương trên đời vốn là ích kỉ, dẫu vậy sự độc đoán, cổ hủ lại khiến con bạn ta trở nên vô cảm, một lúc sự tị tuông nổi lên thì tình yêu rất đẹp đó mặc dù được xây đắp trong bao nhiêu năm cũng trôi vào tro bụi. Đấy là tình cảnh tầm thường của bao chị em thiếu phụ đang buộc phải gánh chịu.

Chuyện chị H. Nghỉ ngơi Nghệ Tĩnh là 1 trong minh chứng nóng dần lên cho hành động này. Vì chưng quá tị tuông theo phong cách mù quáng, người chồng hiền từ bỏ đức độ từng nào năm bình thường sống đang không có cảm hứng run sợ khi sử dụng dao xẻo giết vợ. Một hành động man rợ mang đến kẻ điên cũng phải khiếp sợ. Tôi hay nghe mấy anh thi nhân vẫn tuyệt ví von rằng “phụ con gái như đóa phù dung”. Nói tới phụ nữ ai cũng nghĩ ngay tới sự hiền lành, đức độ, mỏng manh manh và xinh đẹp, đòi hỏi ai đã có được cũng phải thương cảm và bảo trọng. Nhưng cuộc sống thì làm sao như nhà cửa văn học, còn lắm đông đảo đắng cay, tủi hờn cơ mà biết bao “đóa phù dung” nên chịu.

Hôm qua tôi gọi báo, lang thang trên những dòng tin mạng, tôi thấy tái cơ cõi lòng khi công bố một chị thương hiệu H. Sinh sống Nam Định bị ck đánh đập, hành hạ và quấy rầy dã man, sử dụng kim tiêm đưa vào vùng kín. Người đàn ông vũ phu ấy còn bắt vợ mình nạp năng lượng phân lợn... Hiện thời khuôn phương diện chị đã đổi mới dạng qua nhiều đòn tra tấn dã man của chồng. Trước cơ quan công dụng chị chỉ ngùi ngùi khóc trong đớn đau và tức tưởi: “Là vì chưng con, nếu tôi ra đi bé tôi bố đứa nheo nhóc làm sao qua cảnh cơ hàn...”. Lại thêm một mảnh đời bất hạnh. Cuộc sống nào mang đến chị niềm hạnh phúc đây? tuyến đường nào sẽ đem lại tình yêu và tiếng cười mang lại chị và những con, vẫn là một ẩn số thiệt dài...

trợ thì gác lại những mẩu truyện bạo hành mái ấm gia đình của nước mình, vừa mới đây trên trang mạng xã hội Facebook có một người đàn ông nickname là Phi Nhi. Người lũ ông này đang đánh đập đứa con 2 tuổi rồi khoe bên trên trang cá thể của mình. Sự hận thù người bà xã lố lăng đã khiến cho ông trở yêu cầu tàn độc với mọi thứ, của cả đứa con nhỏ dại bé. Ông đánh bé mọi lúc, đa số nơi bao gồm thể. Quan sát cậu nhỏ bé qua những bức hình với thân bản thân bầm tím, máu mê đầy người... Nhưng lại được chính tía mình đăng thiết lập trên mạng cơ mà lòng se xót.

số đông vụ việc trên là vật chứng hết sức rõ ràng cho vấn nàn này, nó đem lại quá nhiều tai hại cho cuộc sống. Bạo lực gia đình ảnh hưởng sâu sắc cho đời sống niềm tin của bé người, gây hoang mang và sợ hãi và hại hãi, nghiêm trọng hơn nó rất có thể dẫn đến cái chết hoặc gây các thương tích.

Bên cạnh kia nó còn tạo tổn sợ hãi về mặt ghê tế. Không ít người dân vẫn thắc mắc, để ra câu hỏi tại sao lại xẩy ra điều đó, tôi cũng chưa hiểu hết được gần như lí vì chưng đó, bởi nó có quá nhiều và mỗi bản thân bọn họ phải từ bỏ rút ra cho chính mình một dìm xét. Nhưng dù có bao rộng vậy nào thì rồi nó cũng xoay trong khoảng xoáy của tình yêu, lòng hận thù, sự khốn cạnh tranh của cuộc sống. Thế cho nên xin rất nhiều ai đang sống và đã mắc vào vũng bùn lầy tội lỗi thì nên bước ra khỏi, hãy xoay trở lại, hãy xóa hết hầu như lỗi lầm. Gạt bỏ hết hầu như đớn đau, hãy sống vị tha bằng tình yêu thương cao tay để kiến thiết một cuộc sống đời thường mới đầy nụ cười và tiếng cười hạnh phúc.

trong thâm tâm mình, tôi vô cùng phẫn nộ và mong lên án vấn nạn đấm đá bạo lực gia đình. Tôi muốn tìm lại hai tiếng công bằng cho cuộc sống của những người dân đang bị hành hạ, ngược đãi. Tôi ý muốn xã hội hãy bắt giữ hết số đông tên tù túng này với xét xử thật nghiêm khắc. Tôi ước ao mình được là một trong những ai đó, lấy tiếng nói mức độ tài nhỏ bé mọn của mình để thông thường tay với cộng đồng ngăn chặn và xóa bỏ tệ nàn này vào cuộc sống. Cùng điều sau cùng tôi ước muốn là dù cho tất cả những người phạm tội đó đã từng có lần là ai, bọn họ đã từng tạo ra ra lỗi lầm gì thì khi trở về với cuộc sống đời thường xin mọi tín đồ hãy đón nhận, nhằm họ được sống trong tình thân thương, nhằm hoàn lương có tác dụng một fan tốt.

Qua mỗi câu chuyện là một bài học tởm nghiệm, là nỗi ước mong cầu muốn sự an ninh trong cuộc sống. Qua đây, tôi được trải lòng bản thân sau phần đông thực lỗi ẩn trong nhiều bài báo, mọi chuyện được nghe. Còn chúng ta thì sao? chúng ta đã hiểu với rút ra bài học gì chưa? Tôi chợt nhận thấy rằng, từ ni mình nên bỏ đi đều thói hư ích kỉ, mọi hờn giận bé dại nhen. Hãy yêu thương nhiều hơn thế nữa để cho cuộc sống lại có thêm một color mới của tình thương và tình người.

Xem thêm: Tiểu Sử Minh Sư Trần Tâm - & Pháp Môn Diệu Âm, Trần Tâm Là Ai

Khép lại nỗi đau còn hằn bên trên thân xác của các nạn nhân bạo lực gia đình, gạt đi phần lớn dĩ vãng ngập đều màu buồn của sự việc sợ hãi. Xin hãy phổ biến tay thắp lên những ngọn lửa tin yêu trong tim mọi người, để từng ngày qua đi là hằng ngày hoan hỉ vào niềm vui, hạnh phúc, với vấn nàn bạo lực mái ấm gia đình mãi chỉ còn đọng lại với thời gian, để thú vui trở trở về bên cạnh bàn cơm trắng nhỏ, để tương lai rực sáng sủa trong đôi mắt trẻ thơ cùng để đạo lí mà thân phụ ông ta sẽ dạy mãi được lưu lại truyền".